Văn bản trích xuất theo trang
Trang 739
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
738
TUỆ SỸ
‘Như người cỡi voi, xe ngựa, tập luyện binh pháp,…
(cho đến), bằng các sự mưu sinh khác nhau, đều có quả
báo trong hiện tại. Nay chúng đây hiện tại tu đạo, có
được quả báo trong hiện tại không?’ Bất-lan Ca-diệp
kia trả lời tôi rằng: ‘Đại vương nếu tự mình làm, hay sai
bảo người khác làm, chặt, bửa, tàn hại, nấu, nướng, cắt,
xẻ, não loạn chúng sinh, khiến cho chúng sầu ưu, than
khóc; sát sinh, trộm cắp, dâm dật, vọng ngữ, trèo tường
cướp bóc, phóng lửa thiêu đốt, chận đường làm chuyện
ác. Đại vương, [108b] hành động như vậy không phải
là ác. Đại vương, nếu lấy kiếm bén mà lóc thịt chúng
sinh, làm thành một đống thịt, ngập tràn cả thế gian;
đó không phải là sự ác, cũng không tội báo. Ở bờ Nam
sông Hằng, lóc thịt chúng sinh, cũng không có ác báo.
Ở phía Bắc sông Hằng, thiết hội bố thí lớn, bố thí tất
cả chúng sinh, lợi cho tất cả mọi người, cũng không có
quả báo của tội phước.’”30
Rồi vua bạch Phật:
“Cũng như một người hỏi về dưa thì trả lời về mận;
hỏi mận thì trả lời dưa. Kia cũng vậy. Tôi hỏi hiện tại
có được quả báo không, nhưng kia trả lời tôi là không
có quả báo của tội phước. Tôi bèn suy nghĩ rằng: ‘Ta
là vua Quán Đảnh dòng Sát-lị, há không duyên cớ
mà lại giết người xuất gia, bắt trói, đuổi đi! ’ Khi ấy,
trong lòng tôi phẫn nộ, suy nghĩ như vậy rồi, bèn bỏ
mà đi.”
Rồi nhà vua lại bạch Phật:
2. Mạt-già-lê Câu-xá-lị
30 Pl.: akiriyaṃ vyakāsi (= akiriyavāda), thuyết minh về sự không
có hành động, thuyết phi nghiệp, hay vô tác.