Văn bản trích xuất theo trang
Trang 616
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
615
TRƯỜNG A HÀM – KINH PHẠM VÕNG
lớn dần, cạo bỏ râu tóc, bận ba pháp y, xuất gia tu đạo,
nhập định ý tam-muội, tùy với tâm định tĩnh, tự mình
biết được đời trước, bèn nói như vầy: ‘Các chúng sinh
còn lại kia do không dòm ngó nhau nên không thất ý.
Vì vậy, chúng thường trú bất biến. Chúng ta vì thường
xuyên [91a] dòm ngó nhau; sau khi dòm ngó nhau
thường xuyên liền thất ý, khiến cho phải vô thường,
là pháp biến dịch. Ta vì vậy biết rằng bản ngã và thế
gian nửa thường hằng nửa không thường hằng. Đây
là thật, ngồi ra là dối.’ Đó là trường hợp thứ ba, các
Sa-môn, Bà-la-môn nhân đó y bản kiếp bản kiến đề
xuất luận thuyết rằng bản ngã và thế giới nửa thường
nửa vô thường; thuộc trong bốn trường hợp. Chừng
ấy không hơn.
4.“Hoặc có Sa-môn, Bà-la-môn, là người có trí tuệ
nhạy bén, có năng lực quán sát khéo, và bằng trí tuệ
quán sát nhạy bén ấy, và bằng trí biện thuyết của mình,
tuyên bố rằng: ‘Bản ngã và thế gian nửa thường nửa
không thường.’ Đó là quan điểm thứ tư, Sa-môn, Bà-
la-môn nhân đó y bản kiếp bản kiến chủ trương ‘bản
ngã và thế gian thường tồn’, thuộc trong bốn trường
hợp. Chừng ấy không hơn.
“Duy chỉ Như Lai biết rõ những cơ sở quan điểm này
được nắm bắt như vậy, được giữ chặt như vậy, và
cũng biết sẽ có báo ứng như vậy. Sở tri của Như Lai
vượt qua những thứ ấy. Tuy biết nhưng không bị chấp
trước. Do không bị chấp trước nên được tịch diệt. Biết
sự tập khởi của thọ; biết sự diệt tận, vị ngọt, sự tai hại
và sự xuất yếu của thọ, do chính quán mà được vô dư
giải thốt, vì vậy được gọi là Như Lai.
“Đó gọi là, còn có pháp khác, là ánh sáng của đại