Văn bản trích xuất theo trang
Trang 431
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
430
TUỆ SỸ
sự trói buộc của dục; và cũng nói đến phạm hạnh,
cũng nói Sa-môn, cũng nói Niết-bàn. Vị Thiên nữ kia
khi nghe bài kệ của con, đưa mắt lên cười và nói với
con rằng: ‘Ban-giá-dực, tôi chưa hề gặp Như Lai. Ở
trên Pháp đường của trời Đao-lị tôi đã từng nghe chư
Thiên xưng tán Như Lai, có công đức như vậy, năng
lực như vậy. Ông hằng có lòng thành tín, thân cận
Như Lai. Nay tôi muốn [63b] cùng ông làm bạn.’ Thế
Tôn, con sau khi nói chuyện với nàng một lần ấy, rồi
không nói chuyện thêm lần nào nữa.”
3. Thiên đế Thích
Lúc bấy giờ Thích Đề-hồn Nhân nghĩ như vầy: “Ban-
giá-dực này đã làm vui lòng Thế Tôn rồi, nay ta hãy nghĩ
đến người ấy.” Rồi Thiên đế Thích tức thì nghĩ đến người
ấy. Lúc ấy Ban-giá-dực lại có ý nghĩ như vầy: “Thiên đế
Thích đang nghĩ đến ta.” Tức thì ông cầm cây đàn lưu ly
đi đến chỗ Đế Thích. Đế Thích bảo rằng:
“Ngươi mang danh ta cùng ý của trời Đao-lị đến thăm
hỏi Thế Tôn: ‘Đi đứng có nhẹ nhàng không? Lui tới
có khỏe mạnh không?’”
Ban-giá-dực vâng lời chỉ giáo của Đế Thích, đi đến
chỗ Thế Tôn, đầu mặt lễ chân Phật, rồi đứng sang một
bên, bạch Thế Tôn rằng:
“Thích Đề-hồn Nhân và chư Thiên Đao-lị sai con
đến thăm Thế Tôn, hỏi Ngài đi đứng có nhẹ nhàng
không? Lui tới có khỏe mạnh không?”
Thế Tôn trả lời:
“Mong Đế Thích của ngươi và chư Thiên Đao-lị thọ
mạng lâu dài, khối lạc, không bệnh. Sở dĩ như vậy
là vì chư Thiên, người đời, A-tu-la, và các chúng sinh
khác đều ham sống lâu, an lạc, không bịnh hoạn.”