Văn bản trích xuất theo trang
Trang 298
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
297
TRƯỜNG A HÀM – KINH TỆ-TÚ
mãi mãi tăng thêm khổ não.”
Bà-la-môn nói:
“Tôi không thể bỏ được. Vì sao? Tôi từ sinh ra đến
giờ đã mãi tụng đọc, ôn tập [45b] kiên cố. Đâu có thể
bỏ được.”
9. Người gánh gai
Ca-diếp nói:
“Những ai có trí nhờ ví dụ mà hiểu rõ. Tôi nay sẽ dẫn
ví dụ thêm cho ông rõ.
“Thuở xa xưa, có một quốc độ mà nhân dân ở biên
cương của quốc độ ấy bỏ đi hết.13 Trong nước có hai
người, một anh trí và một anh ngu, bảo nhau: ‘Tôi với
anh, chúng ta kết bạn, cùng nhau đi khỏi thành để tìm
của cải.14 Rồi họ cùng đi. Khi đến một xóm hoang,
thấy có cây gai mọc đầy đất, người trí bảo người ngu
chung nhau lấy đem về, mỗi người mỗi gánh. Sau đi
ngang xóm trước, họ thấy có đám chỉ gai. Người trí
nói: ‘Chỉ gai này đã làm thành, nhỏ và mịn, đáng lấy
hơn.’ Người kia nói: ‘Tôi đã lấy cây gai bó buộc chặt
chẽ rồi, không thể bỏ được.’ Người trí một mình lấy
một gánh nặng chỉ gai đem về. Họ cùng nhau đi, bỗng
lại gặp có đám vải gai. Người trí nói: ‘Vải gai này đã
làm thành, nhẹ và mịn, đáng lấy hơn.’ Người kia nói:
‘Tôi đã lấy cây gai đó buộc chặt chẽ rồi, nay không bỏ
13 Kì … nhân dân hoang hoại 其…人民荒壞. D 23: aññataro janapa-
do vuṭṭhāsi, “một quốc độ nọ bị dời đi (Sớ giải: vuṭṭhitagāmapadeso
vuccati).
14 Để bản: (thái) lữ (採) 侶: bạn. Bản Tống: lữ 梠, cái chốt cửa. Bản
Nguyên, Minh: lữ 穭, lúa mọc hoang.