Văn bản trích xuất theo trang
Trang 193
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
192
TUỆ SỸ
Ba-bà đi về, vừa ngang giữa đường, gặp một người
Ni-kiền Tử 195 trong tay cầm một đóa hoa văn-đà-la.196
Đại Ca-diếp đến gần hỏi:
“Này bạn! Bạn từ đâu lại?”
Ni-kiền Tử đáp: “Tôi từ thành Câu-thi lại.”
Ca-diếp lại hỏi: “Bạn có biết Thầy của tôi không?”
“Có biết.”
Lại hỏi: “Thầy tôi hiện nay thế nào?”
Đáp: “Đã diệt độ cách đây bảy ngày. Tôi từ đó lại, nên
lượm được đóa thiên hoa này.”
Ca-diếp nghe xong lòng rất buồn bã. Năm trăm Tỳ-
kheo nghe Phật diệt độ, đều buồn khóc, quay cuồng
kêu than không tự kềm chế nổi rằng: “Như Lai diệt
độ làm sao vội quá! Thế Tôn diệt độ sao vội quá! Đại
pháp chìm lặn làm sao nhanh quá! Con mắt của thế
gian đã diệt, chúng sinh mãi mãi suy đọa!” Ví như
cây lớn bị trốc gốc, cành nhánh gãy đổ. Lại như rắn
bị chặt đuôi, quay cuồng lăn lóc, không biết trườn đi
đâu. Nhưng trong chúng ấy có một Tỳ-kheo tên Bạt-
nan-đà197 dòng họ Thích, ngăn các Tỳ-kheo rằng:
“Các ngươi chớ lo buồn. Thế Tôn diệt độ thì chúng
ta được tự do. Ông già 198 ấy trước đây thường hay
bảo chúng ta nên làm thế này, không nên làm thế này.
Nhưng từ nay về sau thì tùy ý chúng ta làm.”
196 T 5: hoa mạn-đà-lặc 曼陀勒.
197 Bạt-nan-đà 拔難陀. T 6: Đàn-đầu-giả 檀頭者. T 7: Một số
(nhiều) các Tỳ-kheo. D16: subhaddo nāma vuddhapabbajito,
một Tỳ kheo lão niên xuất gia tên Subhada.
198 Để bản: bỉ giả 彼 者, TNM: bỉ lão 彼 老.