Văn bản trích xuất theo trang
Trang 665
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh BỆ-HA-ÑỀ 906
“Đại vương, đó là những thân hành hại mình, hại người, hại cả hai, diệt
trí tuệ, hỗ trợ sự ác, không chứng đắc Niết-bàn, không dẫn đến trí, không
dẫn đến giác, không dẫn đến Niết-bàn. Người ấy đối với pháp nên hành
mà không biết như thật, đối với pháp không nên hành cũng không biết
như thật. Khi đối với pháp nên hành không biết như thật, và pháp không
nên hành cũng không biết như thật rồi, đối với pháp nên chấp thủ không
biết như thật, và đối với pháp không nên chấp thủ cũng không biết như
thật. Sau khi đối với pháp nên thủ đã không biết như thật, và đối với pháp
không nên thủ cũng không biết như thật rồi, đối với pháp nên đoạn trừ
không biết như thật, và đối với pháp không nên đoạn trừ cũng không biết
như thật. Sau khi đối với pháp nên đoạn trừ đã không biết như thật, và
đối với pháp không nên đoạn trừ cũng không biết như thật; thì đối với
pháp nên thành tựu không biết như thật và đối với pháp không nên thành
tựu cũng không biết như thật. Sau khi đối với pháp nên thành tựu đã
không biết như thật và pháp không nên thành tựu cũng không biết như
thật rồi, do đó, pháp nên hành trì thì không hành, pháp không nên hành
trì lại hành. Sau khi pháp nên hành trì thì không hành, pháp không nên
hành trì lại hành rồi, đối với pháp nên thủ thì không thủ và pháp không
nên thủ lại thủ. Sau khi đối với pháp nên thủ thì không thủ, đối với pháp
không nên thủ lại thủ rồi, đối với pháp nên đoạn trừ thì không đoạn trừ,
đối với pháp không nên đoạn trừ lại đoạn trừ. Sau khi đối với pháp nên
đoạn trừ thì không đoạn trừ, và đối với pháp không nên đoạn trừ lại đoạn
trừ rồi, đối với pháp nên thành tựu thì không thành tựu, và đối với pháp
không nên thành tựu lại thành tựu. Sau khi pháp nên thành tựu thì không
thành tựu, và pháp không nên thành tựu lại thành tựu rồi thì pháp bất
thiện càng tăng và pháp thiện càng giảm. Vì vậy, Như Lai không bao giờ
hành những pháp ấy.”
Ba-tư-nặc vua nước Câu-tát-la lại hỏi:
“A-nan, tại sao Như Lai không bao giờ hành những pháp ấy?”
Tôn giả A-nan đáp:
“Đại vương, ly dục và dục đã diệt tận, ly nhuế và nhuế đã diệt tận, ly si
và si đã diệt tận, Như Lai đoạn trừ tất cả pháp bất thiện, thành tựu tất cả
pháp thiện. Đây là Bậc Thầy khuyến giáo, Bậc Thầy vi diệu, Bậc Thầy
khéo tùy thuận, là Vị dẫn dắt điều ngự, tùy thuận điều ngự, là Vị nói
năng tồn thiện, nói năng vi diệu, nói năng khéo tùy thuận. Cho nên Như