Văn bản trích xuất theo trang
Trang 659
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh BỆ-HA-ÑỀ 909
tự thân chứng ngộ an trú, biết một cách như thật rằng ‘Sự sanh đã dứt,
phạm hạnh đã vững, điều cần làm đã làm xong, không còn tái sanh nữa.’
Khi các Tôn giả ấy biết pháp rồi, cho đến chứng đắc A-la-hán; chứng đắc
A-la-hán rồi, bèn nói rằng, ‘Này chư Hiền, trước kia tôi gần bị suy vong
gần bị hủy diệt. Vì sao vậy? Trước kia tôi không phải là Sa-môn tự xưng
là Sa-môn; không phải phạm hạnh tự xưng phạm hạnh, không phải A-la-
hán tự xưng A-la-hán. Bấy giờ chúng ta mới thực sự là Sa-môn, thực sự
là phạm hạnh, thực sự là A-la-hán.’ Đó là sự loại suy về pháp của con đối
với Thế Tôn. Do đó, con nghĩ rằng, ‘Pháp được Như Lai, Vô Sở Trước,
Đẳng Chánh Giác giảng dạy thật là tồn thiện. Chúng đệ tử của Thế Tôn
thật là khéo thú hướng.’
“Lại nữa, bạch Thế Tôn, con tự do trong quốc thổ của mình, muốn giết
kẻ không lỗi lầm thì ra lệnh giết, muốn giết kẻ có lỗi lầm ra lệnh giết;
nhưng khi con ngồi trên đô tọa, con vẫn không được tự do mà nói như
vầy, ‘Các khanh hãy giữ im. Không ai hỏi việc nơi các khanh, mà chính
là hỏi việc nơi ta. Các khanh không thể quyết đốn việc này, chỉ có ta
mới có thể quyết đốn việc này.’ Nhưng ở trong đó vẫn có người bàn cãi
việc khác, không đợi người trước nói xong. Con đã nhiều lần thấy Thế
Tôn thuyết pháp với đại chúng vây quanh. Bấy giờ có một người ngủ gật
mà ngáy, thấy gây tiếng động, một người khác bèn nói rằng, ‘Ngài chớ
có ngáy gây tiếng động. Ngài không muốn nghe pháp được Thế Tôn nói
như cam lồ chăng?’ Người ấy nghe rồi tức thì im lặng. Con nghĩ rằng,
‘Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác, là Bậc Điều Ngự đại chúng.
Thật kỳ diệu thay! Thật hy hữu thay! Vì sao vậy? Vì Ngài không cần
dùng dao, dùng gậy, nhưng tất cả đều đúng như pháp mà được an ổn
khối lạc.’ Đó là sự loại suy về pháp của con đối với Thế Tôn. Do đó con
nghĩ rằng, ‘Pháp được Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác, giảng
dạy thật là tồn thiện. Chúng đệ tử của Thế Tôn thật là khéo thú hướng.’
“Lại nữa, bạch Thế Tôn, hai viên thần tá Tiên Dư và Túc Cựu13 được con
ban phát tiền tài, và con thường khen ngợi họ; đời sống họ do nơi con.
Nhưng con không thể khiến cho hai vị thần tá này hạ ý cung kính, cúng
dường, phụng sự con như họ hạ ý cung kính tôn trọng cúng dường phụng
sự Thế Tôn. Đó là sự loại suy về pháp của con đối với Thế Tôn. Do đó
13 Tiên Dư, Túc Cựu 仙餘宿舊. Pāli: Isidatta, Purāṇa.