Văn bản trích xuất theo trang
Trang 657
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh BỆ-HA-ÑỀ 907
lạc mà được hân hoan, đoan chánh, thì chính ta phải được đời sống hân
hoan đoan chánh ấy. Vì sao? Vì ta hưởng thụ năm thứ diệu dục, một cách
dễ dàng không khó. Nhưng các Tôn giả này đạt đến sự ly dục, chứng đắc
tăng thượng tâm, đối với hiện pháp lạc trú thành tựu dễ dàng không khó.
Vì vậy cho nên các Tôn giả này sống hân hoan, đoan chánh, sắc mặt vui
tươi, hình thể tịnh khiết, vô vi vô cầu, sống đời tịnh hạnh, ăn uống như
lồi nai rừng, tự mình trọn đời tu hành phạm hạnh. Đó là sự loại suy về
pháp của con đối với Thế Tôn, do đó con nghĩ rằng, ‘Pháp được Như Lai,
Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác giảng dạy thật là tồn thiện. Chúng đệ tử
của Thế Tôn thật là khéo thú hướng.’
“Lại nữa, bạch Thế Tôn, con thấy một Sa-môn, Bà-la-môn thông minh trí
tuệ, tự xưng mình thông minh trí tuệ, bác văn quyết định, thuộc làu các
kinh, chế phục cường dịch, đàm luận thông suốt, danh tiếng đồn khắp,
mọi người ai cũng đều nghe biết, đi đến nơi nào thảy đều đả phá tông chủ
của người mà tự lập luận điểm của mình, và nói rằng, ‘Chúng ta hãy đến
chỗ Sa-môn Cù-đàm, mà hỏi ông những điều như vầy, như vầy. Nếu ông
trả lời được như thế này, thì ta vặn hỏi thế kia. Nếu ông không trả lời
được thì ta cũng vặn hỏi rồi bỏ đi.’ Họ nghe Thế Tôn trú tại làng nọ, vị
này liền tìm đến, nhưng khi gặp Phật thì lại chẳng dám hỏi lời nào huống
nữa là vấn nạn. Đó là sự loại suy về pháp của con đối với Thế Tôn. Do
đó con nghĩ rằng, ‘Pháp được Như Lai Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác
giảng dạy thật là tồn thiện. Chúng đệ tử của Thế Tôn thật là khéo thú
hướng.’
“Lại nữa, bạch Thế Tôn, con thấy một Sa-môn, Bà-la-môn, thông minh
trí tuệ, tự xưng là thông minh trí tuệ, bác văn quyết định, thuộc làu các
kinh, chế phục cường địch, đàm luận thông suốt, danh tiếng đồn khắp,
mọi người đều nghe biết, đi đến chỗ nào thảy đều đả phá tông chỉ người
khác mà tự lập luận điểm của mình. Và nói rằng, ‘Chúng ta hãy đi đến
chỗ Sa-môn Cù-đàm để hỏi ông những điều như vầy [796c] như vầy. Nếu
ông trả lời được thế này, ta lại vặn hỏi ông cách kia. Nếu ông trả lời
không được, ta cũng vặn hỏi rồi bỏ đi.’ Họ nghe Thế Tôn trú tại làng nọ,
vị này liền đến tìm hỏi, được Thế Tôn trả lời rõ ràng. Nghe xong Sa-môn,
Bà-la-môn này vui mừng hớn hở, cúi đầu lễ sát chân Phật, nhiễu quanh
ba vòng rồi lui. Đó là sự loại suy về pháp của con đối với Thế Tôn. Do
đó, con nghĩ rằng, ‘Pháp được Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác