Văn bản trích xuất theo trang
Trang 54
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh TƯƠÏNG TÍCH DỤ264
“Người ấy biết như vậy, thấy như vậy, tâm giải thốt dục lậu, tâm giải
thốt hữu lậu, vô minh lậu. Giải thốt rồi thì biết mình đã giải thốt, biết
như thật rằng ‘Sự sanh đã dứt, phạm hạnh đã vững, điều cần làm đã làm
xong, không còn tái sanh nữa’.
“Này Bà-la-môn, đó gọi là điều được Như Lai khuất, được Như Lai hành,
được Như Lai phục, Người ấy lấy đây làm cứu cánh để nói rằng ‘Thế
Tôn là Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác, Pháp được Thế Tôn
nói là tồn thiện, Thánh Chúng đệ tử Như Lai khéo thú hướng’.
“Này Bà-la-môn, ý ông nghĩ sao? Thí dụ về dấu chân voi như vậy là
khéo trình bày, được trọn vẹn chăng?”
Bà-la-môn Sanh Văn bạch rằng:
“Bạch Thế Tôn, con đã hiểu. Bạch Thiện Thệ, con đã rõ. Bạch Thế Tôn,
con nay tự quy y Phật, Pháp và chúng Tỳ-kheo Tăng. Cúi mong Thế Tôn
nhận con làm Ưu-bà-tắc, kể từ hôm nay tự quy y cho đến mạng tận17.”
Phật thuyết như vậy. Bà-la-môn Sanh Văn và Dị học Ti-lô sau khi nghe
Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
q
17 Đối chiếu kinh số 149 ở sau.