Văn bản trích xuất theo trang
Trang 465
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH A-THẤP-BỐI 700
“Bạch Thế Tôn! Chúng con là hạng người nào và do đâu hiểu được
pháp?”
Bấy giờ Đức Thế Tôn bèn nghĩ rằng:
“Hạng người ngu si này vượt quá sự chỉ dạy của Ta. Đối với pháp luật
chân chính này, còn cách biệt quá lâu dài. Đối với bậc thầy pháp luật
tham đắm vật dục,26 không xả ly v vật dục mà đệ tử của vị ấy còn không
nên dục tốc, phóng dật. Huống chi Ta lại là người không tham đắm vật
dục, viễn ly vật dục, do đó tín đệ tử của Ta nên nói, ‘Đức Thế Tôn là
Thầy của ta. Ta là đệ tử của Đức Thế Tôn. Đức Thế Tôn nói pháp cho ta
nghe. Đức Thiện Thệ nói pháp cho ta nghe. Mong cho ta được thiện lợi,
hữu ích, được an ổn khối lạc lâu dài. Tín đệ tử kia đối với cảnh giới của
Thế Tôn có nhiều điều phải làm, đối với cảnh giới của Thế Tôn được
nhiều lợi ích. Đối với cảnh giới của Thế Tôn có nhiều điều phải hành, thể
nhập trong cảnh giới của Thế Tôn, an chỉ trong cảnh giới của Thế Tôn.
Nếu trú ở phương Đông, chắc chắn sẽ được an lạc, không có chỗ khổ
hoạn. Nếu trụ ở phương Nam, phương Tây và phương Bắc, chắc chắn sẽ
được an lạc, không có các khổ hoạn.’ Nếu tín đệ tử nào đối với cảnh giới
của Thế Tôn mà có nhiều điều phải làm, đối với cảnh giới của Thế Tôn,
được nhiều điều lợi ích, đối với cảnh giới của Thế Tôn có nhiều điều phải
hành, thể nhập cảnh giới của Thế Tôn, an chỉ cảnh giới của Thế Tôn. Tín
đệ tử ấy đối với pháp thiện đã trụ Ta không còn nói, huống chi nói đến
pháp suy thối, nhưng ngày đêm vẫn tăng trưởng pháp thiện, chớ không
suy thối. Nếu tín đệ tử nào đối với cảnh giới của Đức Thế Tôn có nhiều
điều phải làm, đối với cảnh giới của Thế Tôn được nhiều lợi ích, đối với
cảnh giới của Thế Tôn có nhiều điều phải hành, thể nhập vào cảnh giới
của Thế Tôn, [752c] an chỉ trong cảnh giới của Thế Tôn, trong hai quả,
chắc chắn sẽ đạt được một, hoặc hiện tại được cứu cánh trí, nếu hữu dư,
chứng được A-na-hàm.”
Phật thuyết như vậy, các Tỳ-kheo nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng
hành.27
26 Hán: tham trước thực 貪著食. Pl. (M.i. 479): āmisagaru āmisadāyādo āmisehi
saṃsaṭṭho viharati, “sống coi trọng vật chất, thừa tự vật chất, kết hợi với vật
chất.”
27 Bản Hán, hết quyển 51.