Văn bản trích xuất theo trang
Trang 425
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH MÂU-LÊ-PHÁ-QUẦN-NA 673
“Này Ô-đà-di, Tỳ-kheo hành xả; vị ấy hành xả rồi, thỉnh thoảng ý lãng
quên, song hành với suy niệm tương ưng với dục, bị ái lạc ràng buộc, sự
quán chậm nhưng bị diệt nhanh14. Này Ô-đà-di, ví như hòn sắt hay lưỡi
cày sắt trọn ngày bị đốt; nếu có người nhỏ lên đó hai hoặc ba giọt nước,
nhỏ chậm, không liên tục, nước bèn tiêu tan mau chóng. Này Ô-đà-di,
cũng vậy, Tỳ-kheo hành xả; vị ấy hành xả rồi thỉnh thoảng quên lãng,
song hành với niệm tương ưng dục, bị ái lạc ràng buộc, sự quán chậm
nhưng bị diệt nhanh. Này Ô-đà-di, Ta nói như thế là trói buộc không
phải là giải thốt. Vì sao? Vì các kết sử là bất thiện. Này Ô-đà-di, vì kết
sử bất thiện cho nên Ta nói là trói buộc, không nói là giải thốt.
“Này Ô-đà-di, cùng ở nơi gốc rễ của khổ, mà an trụ không sanh tử, ở nơi
vô thượng ái tận mà tâm khéo giải thốt15. Này Ô-đà-di, Ta nói là giải
thốt, không nói là trói buộc. Vì sao? Vì các kết sử đã chấm dứt. Này Ô-
đà-di, vì các kiết sử đã chấm dứt cho nên Ta nói là giải thốt không nói là
trói buộc.
“Này Ô-đà-di, có sự an lạc không phải là Thánh lạc mà là phàm phu lạc,
là gốc rễ của bệnh hoạn, gốc rễ của mụt nhọt, gốc rễ của gai nhọn, thuộc
vật dục16, thuộc sanh tử, không nên tu, không nên tập hành, không nên
phát triển. Ta nói đối với sự lạc ấy không nên tu tập. Này Ô-đà-di, có sự
lạc gọi là Thánh lạc, là sự lạc vô dục, lạc viễn ly, lạc tịch tịnh, lạc chánh
giác, không phải vật dục, không thuộc sanh tử, nên tu, nên tập hành, nên
phát triển. Ta nói đối với sự lạc ấy nên tu tập.
“Này Ô-đà-di, thế nào gọi là sự lạc không phải là Thánh lạc mà là phàm
phu lạc, là gốc rễ của bệnh hoạn, gốc rễ của mụt nhọt, là gốc rễ của tên
dâm, thuộc vật dục, thuộc sanh tử, không nên tu, không nên tập hành,
không nên phát triển, Ta nói đối với sự lạc ấy không nên tu tập? Nếu
nhân nơi ngũ dục mà sanh lạc, sanh hỷ, đó là sự lạc không phải là Thánh
lạc, mà là phàm phu lạc, là gốc rễ của bệnh hoạn, gốc rễ của mụt nhọt,
14 Trì quán tốc diệt 遲觀速滅. M 66: dandho satuppādo. atha kho naṃ khippameva
pajahati, niệm khởi lên chậm nhưng bị đoạn tuyệt nhanh.
15. M 66: upadhi dukkhassa mūlan ti viditvā iti nirupadhi hoti upadhisaṃkhaye vimutto,
sanh y (hữu dư y) là gốc rễ của khổ; sau khi biết như vậy, trở thành không sanh
y, giải thốt với sự diệt tận của sanh y.
16 Hữu thực 有食.