Văn bản trích xuất theo trang
Trang 412
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH CA-LÂU-Ô-ÑÀ-DI657
mà quán sát các loại phàm nhân. Có biện tài, vị ấy đi đến nơi rừng vắng,
trong rừng sâu, dưới gốc cây, hoặc ở trên sườn cao, vắng bặt không tiếng
động, xa lánh, không có sự dữ, không có bóng người, tùy thuận mà tĩnh
tọa, hoặc sống tại nơi đó mà học sự viễn ly, tinh cần, được tăng thượng
tâm, sống an lạc ngay trong đời hiện tại.
“Vị ấy sau khi học sự viễn ly, tinh cần, sống an ổn khối lạc, rồi theo các
đệ tử trở về với các Bà-la-môn, Cư sĩ, phong ấp, quốc nhân. Vị ấy sau
khi theo đệ tử trở về, với các Bà-la-môn, Cư sĩ, phong ấp, quốc nhân,
bèn tự cao mà trở về nhà. Như vậy là phiền lụy cho Tôn sư và cũng bị
phiền lụy bởi các pháp ác bất thiện, ô uế, là gốc rễ cho sự hữu trong
tương lai, phiền nhiệt, khổ báo, nhân của sanh-già-bệnh-chết; đó là phiền
lụy cho Tôn sư.
“Này A-nan, thế nào là sự phiền lụy cho đệ tử? Đệ tử của vị Tôn sư ấy
học sự viễn ly của vị ấy, sống nơi rừng vắng, trong rừng sâu, dưới gốc
cây, trên sườn non, vắng bặt không tiếng động, xa lánh, không có sự dữ,
không có bóng người, tùy thuận mà tĩnh tọa, hoặc sống tại nơi đó mà học
sự viễn ly, tinh cần, được tăng thượng tâm, sống an lạc ngay trong đời
hiện tại này. Vị ấy sau khi học sự viễn ly, tinh cần, sống an ổn khối lạc
rồi, bèn theo đệ tử trở về với các Bà-la-môn, Cư sĩ, phong ấp, quốc nhân.
Vị ấy sau khi theo đệ tử về với các Bà-la-môn, Cư sĩ, phong ấp, quốc
nhân rồi, bèn tự cao mà trở về nhà. Như vậy [740a] là làm phiền lụy cho
đệ tử, và cũng bị phiền lụy bởi các pháp ác, bất thiện, gốc rễ của sự hữu
trong tương lai, phiền nhiệt, khổ báo, nhân của sanh-già-bệnh-chết. Đó là
phiền lụy cho đệ tử.
“Này A-nan, thế nào là phiền lụy cho các đồng phạm hạnh? Ở đây Đức
Như Lai xuất thế, Ngài là Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác, Minh Hạnh
Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu,
Thiên Nhân Sư, Phật Thế Tôn. Ngài sống nơi rừng vắng, trong rừng sâu,
dưới gốc cây, trên sườn cao, vắng bặt không chút động, xa lánh, không
có sự dữ, không có bóng người, tùy thuận mà tĩnh tọa.
“Này A-nan, Đức Như Lai vì nghĩa lợi nào mà sống nơi rừng vắng, trong
rừng sâu, dưới gốc cây, hoặc ở trên sườn cao, vắng bặt không tiếng động,
xa lánh, không có sự dữ, không có bóng ngườøi, tùy thuận tĩnh tọa?”
Tôn giả A-nan bạch Đức Thế Tôn rằng: