Văn bản trích xuất theo trang
Trang 382
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH thuyết trí613
hành.
“Sau khi khen ngợi là đúng và hoan hỷ rồi nên hỏi vị Tỳ-kheo ấy như vầy,
‘Này Hiền giả, biếtthế nào, thấy thế nào bên trong thân cùng với thức
này12 và tất cả các tướng bên ngồi, ngã, ngã tác và kết sử mạn, thảy đều
đuợc đoạn tri13, nhổ tuyệt cội gốc của chúng, không còn tái sanh nữa?’
Tỳ-kheo đã dứt sạch các lậu và biết mình phạm hạnh đã vững ấy nên như
pháp mà đáp như vầy, ‘Này chư Hiền, thuở xưa, khi tôi chưa xuất gia học
đạo đã nhàm tởm sự sanh, già, bệnh, chết, khóc than, khốn khổ, sầu
muộn, bi ai; tôi muốn đoạn trừ khối khổ đau to lớn này. Này chư Hiền!
Sau khi đã nhàm tởm ghê sợ, tôi quán sát, tại gia là đời sống hẹp hòi, là
chốn trần lao bụi bặm. Xuất gia học đạo là đời sống rộng rãi bao la. Nay
ta sống đời tại gia bị xiềng xích quấn chặt, không thể trọn đời tịnh tu
phạm hạnh. Vậy ta hãy vứt bỏ các tài sản nhỏ và lớn, từ giã thân tộc ít
hay nhiều rồi cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chí tín, lìa bỏ gia đình, sống
không gia đình mà học đạo. Này chư Hiền! Sau đó, tôi vứt bỏ tài sản nhỏ
và lớn, từ giã thân tộc ít hay nhiều, rồi cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, lìa
bỏ gia đình, sống không gia đình mà học đạo.
“Này chư Hiền! Sau khi tôi xuất gia học đạo, từ bỏ của cải họ hàng rồi,
thọ lãnh cấm giới mà Tỳ-kheo phải tu tập, thủ hộ Biệt giải thốt, tôi lại
cẩn thận thu nhiếp các oai nghi lễ tiết, thấy tội nhỏ nhiệm cũng thường
ôm lòng lo sợ, nhớ kỹ điều cốt yếu đã học.
“Này chư Hiền, tôi từ bỏ sát sanh, xa lìa sát sanh, xả bỏ kiếm gậy, biết hổ,
biết thẹn, nuôi lòng từ bi, làm lợi ích cho tất cả, cho đến lồi côn trùng.
Tôi đối với sự sát sanh, [733b] tâm đã tịnh trừ.
“Tôi từ bỏ lấy của không cho, tránh xa lấy của không cho; chỉ lấy của đã
12 Thân cọng hữu thức 身共有識: hữu thức thân, thân tồn tại cùng với thức, hay
là sở y cho thức hoạt động. Pāli: saviññāṇaka kāya.
13 Đoạn tri 斷知, được hiểu là đoạn biến tri. Phát trí 2 (tr. 924 c), “Thế nào là
đoạn biến tri? Các tham đã vĩnh viễn bị đoạn trừ, sân và si vĩnh viễn bị đoạn
trừ. Tất cả phiền não vĩnh viễn bị đoạn trừ”. Pāli: susamūhata. M 112: imasmiṃ
ca saviññāṇake kāye bahiddhā ca sabbanimittesu ahaṃkāramamaṃkāramānānusayā
susamūhatā, ở trong các thân câu hữu với thức này và trong tất cả tướng bên
ngồi, mà hồn tồn đoạn tuyệt ngã kiến, ngã sở kiến và mạn tùy miên.