Văn bản trích xuất theo trang
Trang 374
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
186. KINH CẦU GIẢI
[731b2]Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật trú Câu-lâu-sấu, tại đô ấp Kiếm-ma-sắt-đàm, một đô
ấp của Câu-lâu1.
Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo rằng:
“Duyên nơi ý của mình mà không biết như thật về tâm trí của người
khác2 thì không thể biết được sự Giác ngộ Chánh đẳng của Thế Tôn. Vậy
làm thế nào để tìm hiểu3 Như Lai?”
Khi ấy các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn rằng:
“Bạch Thế Tôn, Thế Tôn là gốc của pháp, Thế Tôn là chủ của pháp, pháp
do nơi Thế Tôn mà có. Ngưỡng mong Ngài thuyết cho, chúng con nghe
được rồi sẽ thấu rõ nghĩa lý.”
Phật liền bảo rằng:
“Này các Tỳ-kheo, hãy lắng nghe rõ và khéo suy nghĩ! Ta sẽ phân biệt
đầy đủ cho các ông nghe.”
Bấy giờ các Tỳ-kheo vâng lời mà lắng nghe.
Thế Tôn bảo rằng:
“Duyên nơi ý của mình mà không biết như thật về tâm trí của người khác,
phải do hai sự kiện để tìm hiểu Như Lai, một là sắc được biết bởi mắt và
hai là tiếng được nghe bởi tai.
“Pháp ô nhiễm được biết bởi mắt và tai, có hay không có nơi Tôn giả
ấy4? Sau khi tìm hiểu, biết rằng pháp ô nhiễm được biết bởi mắt và tai
1 Câu-lâu-sấu, xem các kinh 177, 175.
2 M 47 (i. 317): vīmaṃsakena bhikkhunā parassa cetopariyāyam ājānantena tathāgate
samannesanā kātabbā, sammāsambuddho vā no vā ti viññāṇāyā ti, “Tỳ-kheo tư sát
muốn biết tâm tư người khác của người khác cần phải suy cầu nơi Như lai để
biết rằng Ngài có phải là Chánh đẳng giác hay không.”
3 Cầu giải 求解: ước mong nhận thức. Pāli: samannesanā. Sớ giải: esanā
pariyesanā upaparikkhā, tầm cầu, biến tầm cầu, quán sát. Đại ý đoạn văn: “làm
sao biết Như Lai có phải là Chánh đẳng giác hay không?”
4 M 47: nơi Như Lai (saṃvijjanti vā te tathāgatassa no vā ti).