Văn bản trích xuất theo trang
Trang 365
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH NGÖU GIÁC SA-LA LÂM (I) 595
đại phước hựu, có đại oai thần, được tự tại vô lượng như ý túc, thực hành
vô lượng như ý túc, có thể biến một thành nhiều, hợp nhiều làm thành
một, một thì trụ trên một, được biết, được thấy; không bị trở ngại bởi
vách đá, cũng như đi trong hư không; chìm xuống đất như chìm xuống
nước, đi trên nước như đi trên đất; ngồi xếp kiết già mà bay trên không
như chim bay liệng; với mặt trời và mặt trăng này vốn có đại như ý túc,
đại phước hựu, đại oai thần mà có thể đưa tay bắt nắm, thân cao đến trời
Phạm thiên. Tôn giả Xá-lợi-phất, vị Tỳ-kheo như vậy làm rực sáng khu
rừng Ngưu giác sa-la.”
Thế Tôn khen rằng:
“Lành thay! Lành thay! Xá-lợi-phất, quả như lời Tỳ-kheo Mục-kiền-liên
đã nói. Vì sao? Vì Tỳ-kheo Mục-kiền-liên có đại như ý túc.”
Bấy giờ Tôn giả Đại Mục-kiền-liên rời chỗ ngồi đứng dậy, trịch áo một
bên, chấp tay mà bạch Phật rằng:
“Bạch Thế Tôn, con và chư Tôn giả nói như vậy rồi, con liền bạch Tôn
giả Xá-lợi-phất rằng, ‘Tôn giả Xá-lợi-phất, tôi và các vị Thượng tôn mỗi
người đã tự nói theo sự hiểu biết của mình. Bây giờ tôi hỏi Tôn giả Xá-
lợi-phất: khả ái thay, rừng Ngưu giác sa-la này, ban đêm có trăng sáng,
các cây sa-la đều tỏa hương thơm ngát, ví như hoa trời. Hiền giả Đại Ca-
diếp, những Tỳ-kheo nào làm rực sáng khu rừng Ngưu giác sa-la?
“Tôn giả Xá-lợi-phất liền đáp lại lời con rằng:
“ - Hiền giả Mục-kiền-liên, nếu có Tỳ-kheo tùy dụng tâm tự tại, chứ
không phải lệ thuộc tâm. Nếu muốn trú định nào, vị ấy vào buổi sáng an
trú định ấy. Nếu muốn an trú trụ định vào buổi trưa hay buổi chiều, tức
thì vị ấy an trú trụ định ấy vào buổi trưa hay buổi chiều. Hiền giả Mục-
kiền-liên, ví như y phục của vua và các quan rất nhiều màu sắc rực rỡ,
nếu họ muốn mặc thứ nào vào buổi sáng, liền lấy mặc vào. Nếu họ muốn
mặc thứ nào vào buổi trưa hay [729b] buổi chiều, liền lấy mặc. Hiền giả
Mục-kiền-liên, cũng vậy, nếu có Tỳ-kheo nào tùy dụng tâm tự tại, chứ
không phải lệ thuộc tâm. Nếu muốn trú định nào, vị ấy vào buổi sáng an
trú định ấy. Nếu muốn an trú trụ định vào buổi trưa hay buổi chiều, tức
thì vị ấy an trú trụ định ấy vào buổi trưa hay buổi chiều. Hiền giả Mục-
kiền-liên, vị Tỳ-kheo như vậy làm rực sáng khu rừng Ngưu giác sa-la.”
Thế Tôn khen rằng: