Văn bản trích xuất theo trang
Trang 298
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh THỌ PHÁP (II)522
nó, nhưng đoạn trừ. Do không tập hành nó nhưng đoạn trừ, pháp
không đáng thích, không đáng yêu, không vừa ý diệt, mà pháp đáng
thích đáng yêu, đáng vừa ý sanh. Đó gọi là pháp tuệ.
“Hoặc có thọ pháp hiện tại lạc, tương lai thọ quả báo lạc, người trí tuệ
biết như thật rằng thọ pháp này hiện tại lạc, tương lai thọ [713c] quả báo
lạc. Do biết như thật, vị ấy tập hành chứ không đoạn trừ. Do tập hành chứ
không đoạn trừ, pháp không đáng thích, không đáng yêu, không vừa ý
diệt, mà pháp đáng thích đáng yêu, đáng vừa ý sanh. Đó gọi là pháp tuệ.
“Cũng như tô mật hòa với nhiều thứ thuốc, hoặc có người bị bệnh nên
uống; khi uống, nó có sắc đẹp, có hương, có vị, ngon miệng mà không
tổn thương cuống họng; uống vào bụng, nó lại thành thuốc. Cũng vậy,
pháp thọ này hiện tại lạc, tương lai thọ quả báo lạc. Người trí tuệ biết
một cách như thật rằng pháp thọ này hiện tại lạc, tương lai cũng thọ
quả báo lạc. Do biết như thật, vị ấy tập hành chứ không đoạn trừ; pháp
không đáng thích, không đáng yêu, không vừa ý diệt, mà pháp đáng
thích đáng yêu, đáng vừa ý sanh. Đó gọi là pháp tuệ.
“Người đó biết như thật rằng, đây là pháp nên tập hành, biết như thật
rằng đây là pháp không nên tập hành. Do biết như thật pháp nào nên
tập hành và pháp nào không nên tập hành, vị ấy tập hành pháp nên tập
hành, không tập hành pháp không nên tập hành. Do tập hành pháp nên
tập hành và không nên tập hành pháp không nên tập hành, pháp không
đáng thích, không đáng yêu, không vừa ý diệt, mà pháp đáng thích
đáng yêu, đáng vừa ý sanh. Đó gọi là pháp tuệ.
“Thế gian quả thật có bốn thọ pháp ấy, vì vậy mà Ta giảng thuyết.”
Phật thuyết như vậy, các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ
phụng hành.7
q
7 Bản Hán, hết quyển 45.