Văn bản trích xuất theo trang
Trang 291
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh THỌ PHÁP (I) 515
giống, trăm thứ cây lúa, [712a] cây thuốc, các Thần Cây bà con, bằng
hữu, thấy nơi hạt giống tương lai có sự sợ hãi gì, tai họa gì mà sang an ủi
ta, nói rằng, ‘Thần Cây chớ sợ, Thần Cây chớ sợ! Hạt giống này đây,
hoặc là nai ăn, hoặc khổng tước ăn, hoặc gió thổi đi, hoặc lửa xóm đốt,
hoặc lửa đồng thiêu, hoặc hư, hoặc chẳng thành hạt giống. Như vậy, này
Thần Cây, ông được an ổn.’ Nhưng hạt giống này không bị nai ăn, không
bị khổng tước ăn, không bị gió thổi đi, không bị thiêu bởi lửa xóm, không
bị thiêu bởi lửa đồng, không bị hư hại chẳng thành hạt giống; hạt giống
này chẳng khuyết, chẳng lủng, cũng chẳng bị vỡ nứt, không bị mưa gió
nắng làm thương tổn, gặp mưa lớn rưới nước nó liền nẩy sanh mầm
nhanh chóng. Nhân vì hạt giống, duyên vì hạt giống mà ta chịu sự khổ
cùng cực này, sự khổ trọng đại này.’
“Cũng vậy, hoặc có Sa-môn, Bà-la-môn, Bà-la-môn ham thích vui đùa
chung với người con gái trang điểm mà chủ trương rằng ‘Sa-môn, Bà-
la-môn này thấy nơi có những sợ hãi và những tai họa gì trong tương lai
mà phải đoạn trừ dục và bày ra phương pháp đoạn dục? Sung sướng
thay xúc chạm nơi thân thể người nữ trang điểm này!’ Người ấy với
người nữ này cùng nhau vui đùa, du hí ở trong đó. Người ấy thọ pháp
lạc đó đã thành tựu đầy đủ rồi, khi thân hoại mạng chung thẳng đến chỗ
ác, sanh trong địa ngục, khi ấy mới dấy lên ý nghĩ như vầy, ‘Sa-môn,
Bà-la-môn kia thấy nơi dục những sợ hãi và những tai họa này trong
tương lai cho nên đoạn dục và bày ra phương pháp đoạn dục. Chúng ta
nhân bởi dục, do tranh với dục, duyên do dục cho nên lãnh sự khổ cùng
cực như vậy, sự khổ trọng đại như vậy.’
“Đó gọi là pháp thọ hiện tại lạc mà tương lai chịu quả báo khổ.
“Sao gọi là pháp thọ hiện tại khổ mà tương lai tho quả báo lạc?7
“Hoặc có người mà bản tánh nặng đắm dục,8 nặng đắm nhuế, nặng đắm
si, thường tùy tâm dục mà thọ khổ, ưu sầu; tùy tâm giận dữ, tâm si mê
mà thọ khổ, ưu sầu. Người ấy vì khổ, vì ưu sầu mà trọn suốt cuộc sống tu
hành phạm hạnh, cho đến khóc lóc rơi lệ. Người kia thọ lãnh pháp này,
7 Pl.: paccuppannadukkhañceva āyatiṃ sukhavipākaṃ. Tập dị ibid.: cảm hiện khổ
hậu lạc dị thục 感現苦後樂異熟.
8 Pl.: pakatiyā tibbarāgajātiko, bản tánh rất nhạy cảm với tham ái.