Văn bản trích xuất theo trang
Trang 266
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
171. KINH PHÂN BIỆT ĐẠI NGHIỆP
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật trú tại thành Vương xá, trú trong Trúc lâm, vườn Ca-
lan-đà.
Bấy giờ, Tôn giả Tam-di-đề1 cũng trú ở thành Vương xá, trong thiền thất
Vô sự. Lúc ấy, Dị học Bô-la-đà Tử2 sau giờ trưa, ung dung đi đến chỗ
Tôn giả Tam-di-đề, cùng chào hỏi rồi lui ngồi xuống một bên và hỏi:
“Này Hiền giả Tam-di-đề, tôi có điều muốn hỏi, ngài cho phép chăng?”
Tôn giả Tam-di-đề đáp:
“Hiền giả Bô-la-đà Tử, muốn hỏi cứ hỏi. Tôi nghe xong sẽ suy nghĩ.”
Dị học Bô-la-đà Tử bèn hỏi:
“Này Hiền giả Tam-di-đề, tôi trực tiếp nghe từ Sa-môn Cù-đàm, tôi trực
tiếp nhận từ Sa-môn Cù-đàm, rằng ‘Thân nghiệp, khẩu nghiệp là hư vọng.
Chỉ có ý nghiệp là chơn thật.3 Có một loại định, Tỳ-kheo vào định đó
không còn cảm giác gì.4’ ”
Tôn giả Tam-di-đề đáp:
“Hiền giả Bô-la-đà Tử, chớ có nói như vậy, chớ có hủy báng Đức Thế
Tôn. Hủy báng Thế Tôn là bất thiện. Thế Tôn không nói như vậy.
“Hiền giả Bô-la-đà Tử, Đức Thế Tôn đã dùng vô số phương tiện nói rằng
‘Nếu cố ý tạo tác nghiệp5, khi tác đã thành, Ta nói không có việc không
thọ báo, hoặc hiện tại thọ báo, hoặc đời sau thọ báo. Nếu không cố ý tạo
tác nghiệp, khi tác đã thành, Ta không nói chắc chắn phải thọ báo.’ ”
Dị học Bô-la-đà Tử ba lần nhắc lại câu ấy với Tôn giả Tam-di-đề rằng:
“Này Hiền giả Tam-di-đề, tôi trực tiếp nghe từ Sa-môn [706c] Cù-đàm,
1 Tam-di-đề, xem kinh số 165.
2 Bộ-la-đà Tử 哺 羅 陀 子. Pāli: Potaliputta.
3 Pl. M. 136 (iii. 207): moghaṃ kāyakammaṃ moghaṃ vacīkammaṃ , manokammam
eva saccan’ti, “thân và ngữ nghiệp vo hiệu; ý nghiệp mới chân thật.”
4 Pl.ibid.: na kiñci vediyati, không có cảm thọ gì.
5 Hán: cố tác nghiệp 故作業, nghiệp được làm với sự cố ý. Pāli: sañcetanika
kamma.