Văn bản trích xuất theo trang
Trang 259
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh ANH VŨ 478
“Bạch Đức Thế Tôn, thấy.”
Đức Thế Tôn bảo:
“Anh Vũ Ma-nạp Đô-đề Tử bây giờ mà mạng chung thì như co duỗi cánh
tay, trong khoảnh khắc chắc chắn đi đến chỗ lành. Vì sao vậy? Vì người
ấy đối với Ta rất có thiện tâm. Nếu có chúng sanh nào do bởi thiện tâm,
thân hoại mạng chung tất đến chỗ lành, sanh vào trong thiên giới.”
Bấy giờ, Anh Vũ Ma-nạp Đô-đề Tử đi đến chỗ Đức Phật, cùng thăm hỏi
rồi ngồi xuống một bên.
Đức Thế Tôn bảo:
“Thế nào? Này Ma-nạp, như Ta đã nói, con chó trắng như vậy có đúng
chăng, hay không đúng như vậy?”
Anh Vũ Ma-nạp Đô-đề Tử bạch rằng:
“Bạch Cù-đàm, thật đúng như đã nói. Kính bạch Cù-đàm, tôi lại có điều
muốn hỏi, mong Ngài nghe cho, tôi mới dám tỏ bày.”
“Đức Thế Tôn bảo:
“Tùy ý, ông cứ hỏi.”
“Bạch Cù-đàm, do nhân gì, do duyên gì, chúng sanh kia đều thọ thân
người mà có người cao kẻ thấp, có người đẹp kẻ xấu. Vì sao vậy? Bạch
Cù-đàm, tôi thấy có kẻ sống lâu, người chết yểu; có kẻ nhiều bệnh, người
ít bệnh; lại thấy có kẻ thân hình đoan chánh, có người không đoan chánh;
lại thấy có kẻ có oai đức, người không oai đức; lại thấy có kẻ sanh nhằm
dòng dõi tôn quý, có người sanh nhằm dòng dõi ti tiện; lại thấy có kẻ
giàu có, có người nghèo hèn; lại thấy có kẻ thiện trí, có người ác trí.”
Đức Thế Tôn trả lời:
“Chúng sanh kia do nơi hành nghiệp của chính mình, nhân bởi nghiệp mà
thọ báo, duyên vào nghiệp, y nơi nghiệp, tùy theo nơi nghiệp xứ có cao
thấp mà chúng sanh có tốt đẹp hay không tốt đẹp.”24
24 Pl. (M.iii.204): kammassakā sattā kammadāyādā kammayonī kammabandhū
kammappaṭisaraṇā. kammaṃ satte vibajati yadidaṃ hīnappaṇītatāyāti. “chúng sanh là
sở hữu chủ của nghiệp, là kẻ thừa tự của nghiệp, là thai sanh của nghiệp, lấy
nghiệp làm quyến thuộc, nghiệp làm sở y. Nghiệp phân biệt chúng sanh thành
cao quý hay hạ liệt.”