Văn bản trích xuất theo trang
Trang 168
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh A-LAN-NA382
trưa, tụ tập ngồi tại giảng đường, bàn luận thế này:
‘Thực là kỳ lạ, thực là kỳ lạ! Sanh mạng con người quá
ngắn ngủi, phút chốc đã qua đời khác. Do đó, cần phải
làm các việc lành, cần tu phạm hạnh, vì đã sanh ra thì
không thể không chết. Nhưng người đời này đối với
việc làm đúng pháp, việc làm hợp lẽ, việc lành, việc tốt
lại không thực hành, cũng chẳng cầu mong.’ Bạch Đức
Thế Tôn, chúng con đã bàn luận với nhau như vậy. Vì
việc ấy, nên chúng con đã tụ tập ngồi ở [682c] giảng
đường.”
Thế Tôn tán thán:
“Lành thay! Lành thay! Khi các ngươi nói với nhau rằng: ‘Chư Hiền,
thực là kỳ lạ, thực là kỳ lạ! Sanh mạng con người thực quá ngắn ngủi,
phút chốc đã qua đời khác. Do đó, cần phải làm các việc lành, cần tu
phạm hạnh, vì đã sanh ra thì không thể không chết. Nhưng người đời nay
đối với việc làm đúng pháp, việc làm hợp lẽ, việc thiện, việc tốt lại không
thực hành, cũng không cầu mong.’ Vì sao? Vì ta cũng nghĩ thế này:
'Thực là kỳ lạ, thực là kỳ lạ! Sanh mạng con người thực quá ngắn ngủi,
phút chốc đã qua đời khác. Do đó, cần phải làm các việc lành, cần tu
phạm hạnh, vì đã sanh ra thì không thể không chết. Nhưng ngươì đời nay
đối với việc làm đúng pháp, việc làm hợp lẽ, việc thiện, việc tốt lại không
thực hành, cũng không cầu mong?’ Vì sao?
“Này các Tỳ-kheo, vào đời quá khứ, có lúc chúng sanh thọ tám vạn tuổi,
châu Diêm-phù này rất giàu, có nhiều của cải châu báu, thôn ấp gần nhau
bằng khoảng cách con gà bay. Lúc ấy, con gái đến năm trăm tuổi mới lấy
chồng. Con người chỉ có bệnh như thế này: lạnh, nóng, đại và tiểu tiện,