Văn bản trích xuất theo trang
Trang 33
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH TRƯƠØNG THỌ VƯƠNG BỔN KHÔÛI 583
“Này A-na-luật-đà, nếu trong tâm ta sanh tai hoạn về nghi, đối với tai
hoạn ấy trong tâm Ta đã đoạn trừ, được thanh tịnh. Với vô niệm, thân
bệnh tưởng, thụy miên, tinh cần thái quá, [539b] giải đãi thái quá, sợ hãi,
hỷ duyệt, tâm tự cao, đa dạng tưởng, và sanh tai hoạn về không quán sắc,
đối với những tai hoạn ấy tâm được thanh tịnh. Tu học, cực tu học về
định có tầm có tứ; tu học, cực tu học về định không tầm ít tứ; tu học, cực
tu học về định không tầm không tứ; tu học, cực tu học về định thuần nhất;
tu học, cực tu học về định hỗn hợp49; tu học, cực tu học về định hạn chế;
tu học, cực tu học về định rộng vô lượng50. Ta có trí và kiến thanh tịnh,
sáng suốt vô cùng, hướng đến an trú vào định, tinh cần tu tập đạo phẩm,
biết như thật rằng: ‘Sự sanh đã dứt, phạm hạnh đã vững, việc cần làm đã
làm xong, không còn tái sanh nữa’. Này A-na-luật-đà, bấy giờ Ta thực
hành trụ chỉ ấy”.
Phật thuyết như vậy. Tôn giả A-na-luật-đà, Tôn giả Nan-đề, Tôn giả
Kim-tì-la sau khi nghe những lời Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.51
q
49 Tạp định, từ lúc nhập cho đến lúc xuất, lần lượt đi từ định này sang định khác.
Khác với Nhất hướng định, định thuần túy, từ lúc nhập cho đến lúc xuất chỉ một
loại định.
50 Có bốn giới hạn về đối tượng của định: giới hạn nhỏ, giới hạn lớn, giới hạn vô
hạn và hồn tồn ra ngồi giới hạn. Thường nói Tứ tưởng, xem Tập dị 6
(No.1536, Đại 26, trang 292 a).
51 Bản hán, hết quyển 17.