Văn bản trích xuất theo trang
Trang 501
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH THÖÔNG NHAÂN CAÀU TAØI 189
bạch kha, xa cừ, san hô, hổ phách, mã não, đại mạo, xích thạch, toàn
châu...’ thì họ dù chỉ một sợi lông nơi thân Mao mã vương, chắc chắn
được an ổn về đến châu Diêm-phù.
“Này các Tỳ-kheo, Ta nói ví dụ này là muốn cho biết nghĩa. Ví dụ ấy là
nói nghĩa này:
“Pháp của Ta được thuyết giảng khéo léo, phơi bày sâu rộng, khéo giữ
gìn không trống, không khuyết, cũng như cầu, bè, các dụng cụ làm phao
nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời, người.
“Pháp của Ta được khéo giảng thuyết như vậy, phơi bày sâu rộng như
vậy, khéo giữ gìn, không trống, không khuyết như vậy, cũng như cầu, bè,
các dụng cụ làm phao nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời người, đối
với pháp ấy, nếu có Tỳ-kheo nào nghĩ rằng ‘Con mắt là ta; ta sở hữu con
mắt. Tai, mũi, lưỡi, thân và ý là ta; ta sở hữu ý’; Tỳ-kheo ấy chắc chắn sẽ
bị hại, giống như bọn thương nhân bị quỷ La-sát ăn thịt.
“Pháp của Ta được giảng thuyết khéo léo, phơi bày sâu rộng như vậy,
khéo giữ gìn, không trống, không khuyết như vậy, cũng như cầu, bè, các
dụng cụ làm phao nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời người. Nếu có
Tỳ-kheo nào nghĩ rằng ‘Mắt không phải là ta. Ta không sở hữu con mắt.
Tai, mũi, lưỡi, thân và ý không phải là ta. Ta không sở hữu con mắt’; Tỳ-
kheo ấy chắc chắn được an ổn. Ví như thương nhân cỡi trên Mao mã
vương an ổn mà giải thoát nạn.
“Pháp của Ta khéo nói, khéo giảng thuyết như vậy, phơi bày sâu rộng
như vậy, khéo giữ gìn, không trống, không khuyết như vậy, cũng như cầu,
bè, các dụng cụ làm phao nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời người.
Nếu có Tỳ-kheo nào nghĩ rằng: ‘Sắc là ta. Ta sở hữu sắc. Thanh, hương,
vị, xúc và pháp là Ta. Ta sở hữu pháp’; Tỳ-kheo ấy chắc chắn sẽ bị hại,
giống như bọn thương nhân bị quỷ La-sát ăn thịt.
“Pháp của Ta khéo nói, phơi bày sâu rộng, khéo giữ gìn, không trống,
không khuyết, ví như chiếc cầu nổi, được lưu bố cùng khắp đến cả trời
người. [645a] Nếu các Tỳ-kheo nào nghĩ rằng ‘Sắc không phải là ta. Ta
không sở hữu sắc. Thanh, hương, vị, xúc và pháp không là Ta. Ta không
sở hữu pháp’, Tỳ-kheo ấy chắc chắn được an ổn, giống như thương nhân
kia cỡi trên Mao mã vương mà an ổn được thoát nạn.
“Pháp của Ta khéo nói, phơi bày sâu rộng, khéo giữ gìn, không trống,