Văn bản trích xuất theo trang
Trang 782
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
781
TRƯỜNG A HÀM – KINH LỘ GIÀ
đã chẳng thể trừ các phiền não, tuy được ít nhiều
pháp thượng nhân, nhưng việc lợi mình chưa thành
tựu mà lại nói pháp cho đệ tử. Các đệ tử không cung
kính phụng thờ, mà chỉ nương tựa, cùng sống chung
thôi.’”
Phật nói:
“Lộ-già, cũng như có người bỏ lúa má của mình, đi
cày ruộng người khác.14 Đó gọi là pháp tham ô trược,
xấu xa. Đó là hạng Thầy thứ ba đáng bị chỉ trích. Chỉ
trích như vậy là giới Hiền Thánh, luật giới, nghi giới,
thời giới.
2. Đệ nhất Tôn Sư
“Nầy Lộ-già, có một vị Tôn Sư bậc nhất 15 chẳng ở
thế gian, chẳng thể khuynh động. 16 Một vị đó là ai?
Khi Như Lai, Chí Chân, Đẳng Chính Giác xuất hiện
ở đời,...(cho đến), 17 chứng đắc ba minh, diệt trừ vô
minh, sinh trí tuệ minh, trừ bỏ các tối tăm, phát sinh
ánh sáng đại pháp; gọi là lậu tận trí chứng. Vì sao?
Vì đây là do tinh cần, chính niệm, chính tri, ưa một
mình ở chỗ thanh vắng mà sở đắc. Này Lộ-già, đó là
14 D 12: sakaṃ khettaṃ ohāya paraṃ khettaṃ niddāyitabbaṃ ma-
ññeyya, bỏ ruộng của mình mà đi nhổ cỏ ruộng người khác; ví dụ
cho hạng thầy thứ hai.
15 Hán: hữu nhất Thế tôn 有一世尊, có thể là “đệ nhất Tôn (sư)”
bị chép nhầm.
16 Hán: bất tạo thế gian, bất khả khuynh động 不在世間不可傾
動. Nghĩa không rõ. Pl.: atthi (…) satthā yo loke na codanāraho,
trong đời, có vị Đạo sư không thể bị chỉ trích.
17 Chi tiết, xem T 1(20) kinh A-ma-trú.