Văn bản trích xuất theo trang
Trang 714
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
713
TRƯỜNG A HÀM – KINH TAM MINH
Rồi Bà-tất-tra nói với Phả-la-đọa rằng:
“Tôi nghe nói Sa-môn Cù-đàm, con nhà dòng họ
Thích, xuất gia và đã thành Đạo, ở Câu-tát-la, du
hành nhân gian, nay đang nghỉ tại rừng Ya-xa-năng-
già-la. Ngài có tiếng tăm lớn, lưu truyền khắp thiên
hạ, rằng, Ngài là bậc Như Lai, Chí chân, Đẳng Chính
Giác, đầy đủ mười hiệu, ở giữa chư thiên, người đời,
Sa-môn, Bà-la-môn, tự mình chứng ngộ, rồi thuyết
pháp cho người khác; pháp ấy khoảng đầu, khoảng
giữa, khoảng cuối thảy đều thiện xảo, nghĩa và vị đầy
đủ, phạm hạnh thanh tịnh. Bậc Chân nhân như vậy, ta
nên đến thăm viếng. Tôi nghe nói Sa-môn Cù-đàm kia
biết con đường Phạm Thiên, có thể giảng thuyết cho
người. Ngài thường nói chuyện, trao đổi với Phạm
Thiên. Chúng ta hãy cùng nhau đi đến Cù-đàm để giải
quyết ý nghĩa này. Nếu Sa-môn có nói điều gì, chúng
ta sẽ vâng nhớ.”
2. Diện kiến Phật
Bấy giờ, Bà-tất-tra và Phả-la-đọa, hai người theo nhau
đi vào rừng Y-xa-năng- già-la, đến chỗ Thế Tôn, chào
hỏi xong, ngồi xuống một bên.
Thế Tôn biết ý nghĩ trong lòng hai người, bèn hỏi
Bà-tất-tra:
“Các ngươi hai người vào lúc tảng sáng đi vào khu
vườn, cùng nhau thảo luận như vậy, cùng bài bác lẫn
nhau. Một người nói: ‘Con đường của tôi chân chính,
có khả năng xuất yếu, dẫn đến Phạm Thiên. Đó [105b]
là điều mà Đại sư Phất-già-la-sa-la Bà-la-môn dạy.’
Người kia nói: ‘Con đường của tôi chân chính, có khả
năng xuất yếu, dẫn đến Phạm Thiên. Đó là điều mà