Văn bản trích xuất theo trang
Trang 511
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
510
TUỆ SỸ
ghi nhận. Vị lai, hiện tại, cũng vậy.
“Như Lai đối với quá khứ, vị lai, hiện tại, nói đúng
thời, nói sự thật, nói có nghĩa, có lợi, nói đúng pháp,
đúng luật, không có lời hư dối. Phật từ đêm đầu tiên
thành Vô thượng chính giác cho đến đêm cuối cùng,
trong khoảng giữa, có nói điều gì, thảy đều như thật;
do đó gọi là Như Lai.
“Lại nữa, những điều Như Lai nói đúng như sự; sự
đúng như lời; do đó gọi là Như Lai.
“Do nghĩa gì mà gọi là Đẳng chính giác? Những gì
mà Phật thấy biết, diệt trừ, giác ngộ, Phật thảy đều
giác ngộ, biết rõ, nên gọi là Đẳng chính giác.
2. Vô ký thuyết
a. Mười bốn vô ký
“Hoặc có Phạm-chí ngoại đạo nói như vậy: ‘Thế gian
thường hằng. Duy chỉ điều này là thật; ngồi ra đều
là hư dối.’ Hoặc có người lại nói: ‘Thế gian này là
không thường hằng. Duy chỉ điều này là thật; ngồi
ra đều hư dối.’ Hoặc có người lại nói: ‘Thế gian vừa
thường hằng vừa không thường hằng. Duy chỉ điều
này là thật; ngồi ra đều hư dối.’ Hoặc có người nói:
‘Thế gian không phải thường hằng, không phải không
thường hằng. Duy chỉ điều này là thật; ngồi ra là hư
dối.’
“Hoặc có người nói: ‘Thế gian hữu biên. Duy chỉ điều
này là thật; ngồi ra đều hư dối.’ Hoặc có người nói:
‘Thế gian vô biên. Duy chỉ điều này là thật; ngồi ra
đều hư dối.’ Hoặc có người nói: ‘Thế gian vừa hữu
biên vừa vô biên. Duy chỉ điều này là thật; ngồi ra