Văn bản trích xuất theo trang
Trang 506
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
505
TRƯỜNG A HÀM – KINH THANH TỊNH
là điều mà Như Lai chê trách. Cũng như có người
xâm phạm tịnh hạnh của người khác, tự cho thế là
lạc; đó là điều mà Như Lai chê trách. Cũng như có
người cố ý nói dối, tự cho thế là lạc; đó là điều mà
Như Lai chê trách. Cũng có người sống phóng đãng
buông thả; đó là diều Như Lai chê trách. Cũng có
người hành khổ hạnh bề ngồi, không phải là hành
chân chính mà Như Lai dạy, tự cho thế là lạc; đó là
điều Như Lai chê trách.
“Này các Tỳ-kheo, năm phẩm chất của dục vốn
đáng chê trách, mà mọi người tham đắm. Những gì
là năm? Sắc được biết bởi mắt, đáng ưa đáng thích,
là cái mà con người tham đắm. Tiếng nghe bởi tai,
hương ngửi bởi mũi, vị nếm bởi lưỡi, xúc cảm bởi
thân, đáng ưa đáng thích, mọi người tham đắm.
Sa-môn Thích tử không có những thứ lạc như vậy.
Cũng như có người cố ý sát sinh, cho đó là lạc; Sa-
môn Thích tử không có cái lạc như vậy. Cũng như
có người trộm cướp, cho thế là lạc; Sa-môn Thích
tử không có cái lạc như vậy. Cũng như [75a] có
người phạm hạnh, cho thế là lạc; Sa-môn Thích tử
không có cái lạc như vậy. Cũng như người cố ý nói
dối, cho đó là lạc; Sa-môn Thích tử không có cái
lạc như vậy. Cũng như có người phóng đãng buông
trôi, cho thế là lạc; Sa-môn Thích tử không có cái
lạc như vậy. Cũng như có người hành khổ hạnh bề
ngồi, cho thế là lạc. Sa-môn Thích tử không có
cái lạc như vậy.
b. Bốn hiện pháp lạc trú
“Nếu có Phạm-chí ngoại đạo hỏi như vậy: ‘Thứ lạc