Văn bản trích xuất theo trang
Trang 502
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
501
TRƯỜNG A HÀM – KINH THANH TỊNH
đấy là đúng, cũng không nên nói đấy là sai, mà hãy
nói với Tỳ-kheo ấy rằng: ‘Thế nào, Chư Hiền? Câu
của tôi như vậy. Câu của các ngài như vậy. Nghĩa của
tôi như vậy. Nghĩa của các ngài như vậy. Cái nào hơn?
Cái nào kém?’ Nếu Tỳ-kheo kia nói rằng: ‘Câu của
tôi như vậy. Câu của ngài như vậy. Nghĩa của tôi như
vậy. Nghĩa của ngài như vậy. Câu của ngài hơn. Nghĩa
của ngài cũng hơn.’ Tỳ-kheo kia nói vậy, nhưng cũng
chớ cho là đúng, cũng chớ cho là sai, mà nên can gián
Tỳ-kheo ấy, nên khuyến cáo hãy từ bỏ, hãy cùng suy
cầu. Như vậy, cùng nhau hòa hiệp, chớ sinh tranh
chấp. Cùng một Thầy học, như sữa và nước hiệp nhất,
ở trong Chính pháp của Như Lai, hãy tự mình thắp
sáng, chóng được an lạc.
“Sau khi đã an lạc, nếu có Tỳ-kheo nào trong khi có
Tỳ-kheo đang thuyết pháp mà nói như vậy: ‘Điều mà
vị ấy nói, văn cú không chính, nhưng nghĩa thì chính.’
Tỳ-kheo nghe như vậy, không nên nói đấy là đúng,
[74b] cũng không nên nói đấy là sai, mà nên nói với
Tỳ-kheo ấy rằng: ‘Thế nào, Tỳ-kheo? Câu của tôi như
vậy. Câu của ngài như vậy. Câu nào đúng? Câu nào
sai?’ Nếu Tỳ-kheo ấy nói: ‘Câu của tôi như vậy. Câu
của ngài như vậy. Câu của ngài hơn.’ Tỳ-kheo kia nói
như vậy, nhưng cũng không nên nói đấy là đúng, cũng
không nên nói thế là sai, mà nên can gián Tỳ-kheo ấy,
nên khuyến cáo hãy dứt bỏ, hãy cùng suy cầu. Như
vậy tất cả cùng hòa hiệp, chớ sinh tranh chấp, đồng
một Thầy học, như nước sữa hiệp nhất, ở trong Chính
pháp của Như Lai, hãy tự mình thắp sáng, nhanh
chóng được an lạc.
“Sau khi đã an lạc, nếu có Tỳ-kheo nào trong khi có