Văn bản trích xuất theo trang
Trang 499
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
498
TUỆ SỸ
“Này Châu-na, nếu Đạo sư không còn ở đời, nhưng
không có danh tiếng, sự lợi dưỡng tổn giảm; đó là
phạm hạnh không đầy đủ với chi này. Nếu Đạo sư tại
thế, danh tiếng và lợi dưỡng đều có đủ, không có tổn
giảm; đó là phạm hạnh đầy đủ với chi này.
“Nếu Đạo sư còn ở đời, danh tiếng và lợi dưỡng thảy
đều đầy đủ, nhưng các Tỳ-kheo không thể đầy đủ danh
tiếng và lợi dưỡng; đó là phạm hạnh không đầy đủ với
chi này. Nếu Đạo sư tại thế, danh tiếng và lợi dưỡng
đầy đủ không tổn giảm, chúng các Tỳ-kheo cũng đầy
đủ như vậy; đó là phạm hạnh đầy đủ với chi này.
“Chúng Tỳ-kheo-ni cũng vậy.
“Châu-na, Ta xuất gia đã lâu, danh tiếng rộng xa, các
Tỳ-kheo của Ta đã nhận lãnh giáo huấn, đã đến chỗ an
ổn, đã tự mình đạt được mục đích, lại có thể nói cho
người khác pháp đã lãnh thọ; nếu có dị luận khởi lên
có thể như pháp mà diệt, đã chứng đắc thần thông có
khả năng biến hóa. Các Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, ưu-bà-
tắc, ưu-bà-di, cũng vậy.
“Châu-na, Ta đã lưu bố rộng rãi phạm hạnh... cho đến,
đã chứng đắc thần thông có khả năng biến hóa.
2. Phạm hạnh Phật thi thiết
“Này Châu-na, hết thảy Đạo sư trong thế gian, không
thấy có ai có danh tiếng và [74a] lợi dưỡng như Ta,
Như Lai, Chí Chân, Đẳng Chính Giác.
“Này Châu-na, hết thảy đồ chúng có trong thế gian,
không thấy ai có danh tiếng và lợi dưỡng như Chúng
của Như Lai.
“Châu-na, nếu muốn nói cho chân chính, thì nên nói