Văn bản trích xuất theo trang
Trang 454
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
453
TRƯỜNG A HÀM – KINH A-NẬU-DI
ngươi bị lui sụt, người đời sẽ nói rằng: [66c] ‘Tỳ-kheo
Thiện Tú được nhiều người biết đến, lại thân cận Thế
Tôn, và cũng là đệ tử Thế Tôn; nhưng không thể trọn
đời tịnh tu phạm hạnh; đã xả giới, hoàn tục, sống đời
sống thấp hèn.’ Phạm-chí, nên biết, khi ấy Ta nói đủ
lời, nhưng Thiện Tú không thuận lời dạy của Ta, mà
đã xả giới hoàn tục.
II. THỊ HIỆN PHÁP THƯỢNG NHÂN
1. Ni-kiền tử Giá-la-lâu
“Phạm-chí, một thời Ta ở tại Tập pháp đường bên
bờ hồ Di hầu; 11 khi ấy có Ni-kiền Tử tên là Già-la-
lâu12 dừng chân tại chỗ kia, được mọi người sùng
kính, tiếng tăm đồn xa, được nhiều người biết đến,
lợi dưỡng đầy đủ. Khi ấy Tỳ-kheo Thiện Tú khoác y
cầm bát vào thành Tì-xá-li khất thực; đi lần đến chỗ
Ni-kiền Tử. Bấy giờ, Thiện Tú hỏi Ni-kiền Tử bằng
ý nghĩa sâu xa. Ni-kiền Tử ấy không đáp được, liền
sinh tâm sân hận. Thiện Tú nghĩ thầm: ‘Ta làm người
này bực bội,13 sẽ phải chịu quả báo lâu dài chăng?’
Phạm-chí, nên biết, Tỳ-kheo Thiện Tú sau khi khất
thực về, cầm y bát đến chỗ Ta, đầu mặt lễ dưới chân,
rồi ngồi xuống một bên. Thiện Tú khi ấy không đem
duyên cớ ấy mà kể lại với Ta. Ta nói với Thiện Tú
11 D 24: ở Vesāli, trong rừng Đại Lâm, Trùng các giảng đường.
12 Ni-kiền tử Già-la-lâu 尼乾子伽羅樓. D 24. bản Devanagari:
Kāḷāramaṭṭako, bản Roman: Kandaramasuko; một người tu lõa
thể (acela).
13 D 24: arahantaṃ samaṇaṃ āsādimhase: ta đã đả kích vị Sa-môn
A-la-hán.