Văn bản trích xuất theo trang
Trang 276
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
275
TRƯỜNG A HÀM – KINH CHUYỂN LUÂN VƯƠNG
TU HÀNH
mười tuổi nay sống lên hai mươi tuổi. Trong lúc sống
hai mươi tuổi, chúng lại suy nghĩ: ‘Chúng ta nhờ tu chút
ít hạnh lành, không tàn hại nhau, mà thọ mệnh tăng lên
hai mươi tuổi. Vậy ta hãy nên tu thêm ít điều lành nữa.
Nhưng nên tu điều lành gì? Trước kia đã không sát sinh
rồi, giờ ta nên không trộm cắp.’ Và do tu điều không
trộm cắp mà thọ mệnh tăng lên bốn mươi tuổi.
“Trong lúc sống bốn mươi tuổi, chúng lại suy nghĩ:
‘Chúng ta nhờ tu chút ít lành mà thọ mệnh tăng lên,
nay có lẽ ta nên tu thêm ít điều lành nữa. Nhưng nên
tu điều lành gì? Ta nên tu điều không tà dâm.’ Từ đó
mọi người đều không tà dâm, và thọ mệnh tăng lên
tám mươi tuổi.
“Trong lúc sống tám mươi tuổi, chúng lại suy nghĩ:
‘Chúng ta nhờ tu chút ít lành mà thọ mệnh tăng lên,
nay có lẽ ta nên tu thêm ít điều lành nữa. Nhưng nên
tu điều lành gì? Ta nên không nói dối.’ Từ đó mọi
người thảy đều không nói dối, và thọ mạng tăng lên
đến một trăm sáu mươi tuổi.
“Trong lúc sống một trăm sáu mươi tuổi, chúng lại
suy nghĩ: ‘Chúng ta nhờ tu chút ít điều lành mà thọ
mạng tăng lên. Nay có lẽ ta nên tu thêm ít điều lành
nữa. Nhưng nên tu điều lành gì? Ta nên không nói hai
lưỡi.’ Từ đó mọi người đều không nói hai lưỡi, và thọ
mạng tăng lên ba trăm hai mươi tuổi.
“Trong lúc sống ba trăm hai mươi tuổi, chúng lại suy
nghĩ: ‘Chúng ta nhờ tu chút ít điều lành mà thọ mạng
tăng lên. Nay có lẽ ta nên tu thêm ít điều lành nữa.
Nhưng nên tu điều lành gì? Ta nên không ác khẩu.’
Từ đó mọi người không ác khẩu, và thọ mạng tăng lên