Văn bản trích xuất theo trang
Trang 129
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
128
TUỆ SỸ
“Kính vâng, bạch Thế Tôn! Chúng con muốn nghe.”
Phật nói:
“Bốn pháp ấy là gì? Nếu có vị Tỳ-kheo nào nói như
vầy: ‘Này Chư Hiền, tôi từng ở tại thôn kia, thành kia,
nước kia, đích thân được nghe từ Phật, được lãnh thọ
giáo pháp này.’ Nghe như vậy, các ngươi cũng không
nên vội tin, cũng không nên bài bác. Hãy nương theo
kinh mà xét chỗ hư thật. Nương theo luật, nương theo
pháp mà xét rõ gốc ngọn. Nếu thấy lời nói ấy không
phải kinh, không phải luật, không phải pháp, thì các
ngươi hãy nói lại người kia rằng: ‘Phật không nói như
thế, thầy đã ghi nhớ nhầm chăng? Bởi vì chúng tôi
y kinh, y luật, y pháp, mà điều thầy vừa nói trái với
pháp. Vậy này Hiền sĩ, thầy chớ có thọ trì và chớ đem
nói cho người khác. Hãy từ bỏ điều đó đi.’ Trái lại, nếu
xét thấy lời kia đúng kinh, đúng luật, đúng pháp thì
hãy nói với người kia rằng: ‘Điều thầy vừa nói, đúng
là lời Phật nói. Vì chúng tôi nương kinh, nương luật,
nương pháp. Mà điều thầy vừa nói phù hợp với pháp.
Vậy, Hiền sĩ, hãy thọ trì và rộng nói cho người nghe,
cẩn thận chớ có từ bỏ.’ Đó là đại giáo pháp thứ nhất.
“Lại nữa, nếu có Tỳ-kheo nào nói như vầy: ‘Này Chư
Hiền, tôi từng ở tại thôn kia, thành kia, nước kia, đích
thân nghe từ chúng Tăng hồ hợp với các vị kì cựu
đa văn, được lãnh thọ pháp, luật này, giáo này.’ Nghe
như vậy, các ngươi cũng không nên vội tin, cũng không
nên bài bác. Hãy nương theo kinh mà xét chỗ hư thật.
Nương theo luật, nương theo pháp mà xét rõ gốc ngọn.
Nếu thấy lời nói ấy không đúng kinh, không đúng luật,
không đúng pháp, thì các ngươi hãy nói lại người kia
rằng: ‘Phật không nói như thế, thầy đã nghe, ghi nhớ