Văn bản trích xuất theo trang
Trang 468
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH THÍCH VẤN155
không tồn vẹn chân chánh tâm giải thốt59, kẻ ấy không đạt đến cứu
cánh, không cứu cánh bạch tịnh, không cứu cánh phạm hạnh, không
thành tựu cứu cánh phạm hạnh.
“Này Câu-dực, Sa-môn, Bà-la-môn nào đối với vô thượng ái tận mà tồn
vẹn chân chánh tâm giải thốt, kẻ ấy đạt đến cứu cánh, cứu cánh bạch
tịnh, cứu cánh phạm hạnh, thành tựu cứu cánh phạm hạnh.”
Thiên vương Thích, thưa:
“Đúng như vậy, bạch Thế Tôn! Đúng như vậy, bạch Thiện Thệ! Đúng
như vậy, bạch Đại Tiên nhân, nếu có Sa-môn, Bà-la-môn đối với vô
thượng ái tận mà không hồn tồn chân chánh tâm giải thốt, kẻ ấy
không đạt đến cứu cánh, không cứu cánh bạch tịnh, không cứu cánh
phạm hạnh, không thành tựu cứu cánh phạm hạnh.
‘Bạch Đại Tiên nhân, nếu có Sa-môn, Bà-la-môn đối với vô thượng ái tận
mà tồn vẹn chân chánh tâm giải thốt, kẻ ấy đạt đến cứu cánh, cứu cánh
bạch tịnh, cứu cánh phạm hạnh, thành tựu cứu cánh phạm hạnh. Đúng
như vậy, bạch Thế Tôn! Đúng như vậy, bạch Thiện Thệ! Đúng như vậy,
bạch Đại Tiên nhân! Đúng như pháp Phật đã nói, con đã biết, con đã
đoạn nghi, trừ hoặc, không còn do dự, do nghe những điều Phật dạy.”
Thiên vương Thích sau khi nghe những điều Phật nói, hoan hỷ phụng
hành.
Thiên vương Thích lại nói:
“Bạch Đại Tiên nhân, con lâu nay bị gai nhọn nghi hoặc, ngày nay được
Thế Tôn nhổ ra. Vì sao? Vì Như Lai là Bậc Vô Sở Trước, Đẳng Chánh
Giác vậy.”
Đức Thế Tôn hỏi:
“Này Câu-dực, [637b] ngươi hãy nhớ lại ngày xưa ngươi đã từng hỏi các
Sa-môn, Bà-la-môn việc như thế chăng?”
Thiên vương Thích đáp:
“Bạch Thế Tôn, mong Đại Tiên nhân tự biết cho. Bạch Đại Tiên nhân,
chư Thiên Tam thập tam tập họp tại Pháp đường, đều ôm lòng sầu não,
thường than thở rằng ‘Chúng ta nếu gặp được Đức Như Lai, Bậc Vô Sở
59 Pāli: taṇhāsaṃkhaya-vimutta, ái tận giải thốt, hay giải thốt do diệt tận khát ái.