Bản đọc trực tuyến

Thư viện Kinh Trung A Hàm II

Kinh Trung A Hàm II

Tuệ Sỹ dịch và chú · 519 trang

Văn bản trích xuất theo trang

Trang 328

Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.

KINH LONG TƯƠÏNG7 tâm cống cao phát khởi do không có tật bệnh liền tự tiêu diệt. “Ta lại nghĩ rằng: ‘Phàm phu ngu si không đa văn, tự có sẵn sự già, không thốt khỏi sự già, nhưng thấy người già cả thì ghê tởm, khinh bỉ, không yêu, không thích, mà không tự quán sát mình’. “Rồi Ta lại nghĩ: ‘Ta tự có sẵn sự già, không thốt khỏi sự già. Nếu Ta thấy người già cả mà ghê tởm, khinh bỉ, không yêu, không thích, Ta không nên như vậy, vì Ta cũng có trường hợp này’. Quán sát như vậy rồi, tâm cống cao phát khởi do chưa đến tuổi già liền tự tiêu diệt. “Phàm phu ngu si không đa văn, vì chưa bị tật bệnh nên tâm tự cao, tự phụ, rồi do tham dục mà sanh si ám, không tu tập phạm hạnh. Phàm phu ngu si không đa văn vì còn trẻ trung nên tự cao tự phụ, không tu tập phạm hạnh, rồi tham dục mà sanh si ám. Phàm phu ngu si không đa văn vì còn thọ mạng nên tự cao tự phụ, phóng dật, rồi do tham dục mà sanh si ám, không tu tập phạm hạnh.” Khi ấy, Đức Thế Tôn liền nói bài kệ: Tuổi già, tật bệnh, Và sự tử vong, Là pháp có sẵn, Người ngu khinh nhờn. Nếu ta miệt thị Tưởng mình không vướng; Thật chẳng hợp lý; Vì đó sự thường. Ai hành như thế, Biết pháp ly sanh. Không bệnh, còn trẻ, Tưởng thọ, kiêu căng; Đoạn trừ kiêu ngạo, Vô dục bình an. Ai hiểu như vậy Nơi dục sợ gì! Được vô hữu tưởng Tịnh tu phạm hạnh.