Văn bản trích xuất theo trang
Trang 31
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH TRƯƠØNG THỌ VƯƠNG BỔN KHÔÛI 581
tầm không tứ. Nếu Ta tu học về định có tầm có tứ thì tâm liền thuận
hướng đến định không tầm chỉ tứ, như vậy Ta chắc chắn không mất trí và
kiến này. Như vậy, khi Ta đã biết như thế rồi, suốt ngày suốt đêm, rồi
suốt đêm suốt ngày, Ta tu học về định có tầm có tứ. A-na-luật-đà, Ta lúc
bấy giờ thực hành trụ chỉ này. Nếu Ta tu học về định có tầm có tứ, tâm
liền thuận hướng đến định không tầm không tứ. Như vậy, chắc chắn Ta
không mất trí và kiến này. Này A-na-luật-đà, như vậy, ta đã biết như thế
rồi nên suốt ngày suốt đêm, rồi suốt đêm suốt ngày, tu học về định có
tầm có tứ. Này A-na-luật-đà, bấy giờ Ta sống trong trạng thái này.
“Này A-na-luật-đà, nếu Ta tu học về định không tầm chỉ tứ, tâm liền
thuận hướng định có tầm có tứ. Như vậy, ta chắc chắn không mất trí kiến
này. Này A-na-luật-đà, Ta biết như thế rồi, nên suốt ngày suốt đêm, suốt
ngày lẫn đêm tu học về định không tầm chỉ tứ. Này A-na-luật-đà, Ta bấy
giờ thực hành hạnh tĩnh chỉ này. Nếu Ta tu học về định không tầm chỉ tứ,
tâm liền thuận hướng đến định không tầm không tứ. Như thế, Ta chắc
chắn không mất trí và kiến này. Này A-na-luật-đà, do đó Ta biết như thế
rồi nên suốt ngày suốt đêm tu học về định không tầm chỉ tứ. Này A-na-
luật-đà, bấy giờ Ta sống trong trạng thái này.
“Này A-na-luật-đà, nếu Ta tu học về định không tầm không tứ, tâm liền
thuận hướng đến định có tầm có tứ. Như thế, Ta chắc chắn không mất trí
kiến này. Do Ta đã biết như thế, nên suốt ngày suốt đêm, suốt ngày lẫn
đêm tu học về định không tầm không tứ. Này A-na-luật-đà, Ta bấy giờ
sống trong trạng thái này. Này A-na-luật-đà, nếu Ta tu học về định không
tầm không tứ thì tâm liền thuận hướng đến định không tầm chỉ tứ. Như
thế, Ta không mất trí và kiến này. Này A-na-luật-đà, do Ta đã biết như
thế rồi nên suốt ngày suốt đêm, [539a] suốt ngày lẫn đêm tu học về định
không tầm không tứ. Này A-na-luật-đà, Ta bấy giờ sống trong trạng thái
này.
“Này A-na-luật-đà, có lúc Ta nhận biết ánh sáng mà không thấy sắc.45 A-
na-luật-đà, Ta nghĩ rằng: ‘Do nhân nào, do duyên nào Ta nhận biết ánh
sáng mà không thấy sắc?’ A-na-luật-đà, Ta lại nghĩ rằng: ‘Nếu Ta niệm
tướng của ánh sáng, không niệm tướng của sắc thì bấy giờ Ta nhận biết
45 Pl.: obhāsañhi kho sañjānāmi na ca rūpāni passāmi, Ta có tưởng ánh sáng nhưng
Ta không thấy sắc. Sớ giải: không thấy sắc bằng thiên nhẫn.