Văn bản trích xuất theo trang
Trang 255
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH ÖU-ÑÀM-BÀ-LA 823
này đến biên kia. Sa-môn Cù-đàm cũng giống như vậy.
“Này Cư sĩ, nếu Sa-môn Cù-đàm đến nơi hội chúng này, chỉ bằng một
vấn đề, tôi cũng đủ hủy diệt ông ấy như lăn cái bình không, và cũng sẽ
nói cái ví dụ con trâu đui cho ông ấy nghe”.
Rồi Dị học Vô Nhuế bảo với đồ chúng của mình:
“Này Chư Hiền, giả sử Sa-môn Cù-đàm đến nơi hội chúng này, nếu như
có đến thật, thì các ông chớ có đứng dậy chắp tay nghinh đón, cũng chớ
có mời ngồi. Hãy để riêng một chỗ cho ông ấy ngồi thôi. Khi ông ấy đến
đây rồi thì hãy nói như vầy, ‘Này Cù-đàm! Có chỗ ngồi đây, muốn ngồi
tùy ý’.”
Bấy giờ Đức Thế Tôn đang thiền tọa, bằng thiên nhĩ thanh tịnh, nghe xa
hơn người, nghe rõ cuộc thảo luận như vậy giữa Cư sĩ Thật Ý và Dị học
Vô Nhuế. Vào lúc xế, Ngài liền rời chỗ ngồi đứng dậy, đi vào rừng Ưu-
đàm-bà-la, đến Dị học viên. Thấy Đức Thế Tôn đang từ xa đi đến, Dị học
Vô Nhuế liền từ chỗ ngồi đứng dậy, trịch áo bày vai phải, chắp tay hướng
Phật mà tán thán rằng:
“Kính chào Cù-đàm, đã lâu ngày không đến đây. Xin mời ngồi chỗ này”.
Khi ấy Đức Thế Tôn thầm nghĩ: “Người ngu si này tự phản lại điều mình
đặt ra”. Biết như vậy, Đức Thế Tôn liền ngồi trên giường đó. Dị học Vô
Nhuế sau khi chào hỏi Đức Thế Tôn, liền ngồi xuống một bên.
Đức Thế Tôn hỏi:
“Này Vô Nhuế! Ông và Cư sĩ Thật Ý vừa bàn luận việc gì thế? Vì lý do
gì mà nhóm họp nơi đây?”
Dị học Vô Nhuế trả lời:
“Thưa Cù-đàm, chúng tôi nghĩ như vầy, ‘Sa-môn Cù-đàm có những pháp
gì dạy bảo cho đệ tử, các đệ tử sau khi vâng lãnh sự dạy bảo rồi liền được
an ổn, trọn đời tịnh tu phạm hạnh và đem dạy cho người khác nữa?’ Thưa
Cù-đàm, tôi và Cư sĩ Thật Ý vừa bàn luận việc như vậy. Vì lý do đó mà
chúng tôi nhóm họp nơi đây”.
Cư sĩ Thật Ý nghe ông ta nói vậy liền nghĩ: ‘Lạ thay, Dị học Vô Nhuế lại
antamantān’ eva sevati, như con bò chột mắt đi loanh quanh ngồi rìa, từ đầu này
đến đầu nọ.