Văn bản trích xuất theo trang
Trang 160
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh cầu pháp718
không vừa ý Phật4. Vì sao? Vì Tỳ-kheo đó nhận lấy đồ ăn đó nên không
được là thiểu dục, không được là tri túc, không được là dễ nuôi, không
được là dễ thỏa mãn, không được là biết thời, không được là biết tiết độ,
không được tinh tấn, không được tĩnh tọa, không được có tịnh hạnh,
không được sống viễn ly, không được nhất tâm, không được tinh cần,
cũng không được chứng đắc Niết-bàn. Vì vậy, do bởi Tỳ-kheo nhận lấy
đồ ăn dư mà không vừa ý Phật. Như thế, gọi là các đệ tử vì cầu ẩm thực
mà theo Phật tu hành, chứ không phải vì cầu pháp.
“Thế nào là các đệ tử hành cầu pháp, chứ không hành cầu ẩm thực?
Trong hai người ấy, Tỳ-kheo thứ hai suy nghĩ như vầy, ‘Đức Thế Tôn
ăn rồi, bữa ăn đã xong, còn lại đồ ăn dư. Nếu ta không lấy thì tất nhiên
Đức Thế Tôn sẽ mang đổ nơi đất sạch, hoặc trong nước không có trùng.
Nhưng Đức Thế Tôn có dạy rằng: ‘Điều thấp kém nhất trong việc ăn
uống là ăn đồ ăn dư5.’ Vậy ta không nên nhận lấy đồ ăn đó’. Nghĩ như
thế rồi, Tỳ-kheo ấy không nhận lấy đồ ăn. Tỳ-kheo kia không nhận lấy
đồ ăn đó, [570b] tuy suốt một ngày một đêm khổ sở, không được an ổn,
nhưng nhân vì Tỳ-kheo ấy không nhận lấy đồ ăn đó nên được vừa lòng
Phật. Vì sao? Tỳ-kheo ấy do bởi không nhận lấy đồ ăn dư nên được sự
thiểu dục, được sự tri túc, được sự sống dễ nuôi, dễ thỏa mãn, biết thời,
có tiết độ, có tinh tấn, có thể tĩnh tọa, có tịnh hạnh, có thể sống viễn ly,
được nhất tâm, được tinh cần và cũng có thể chứng đắc Niết-bàn. Cho
nên, do bởi Tỳ-kheo ấy không nhận lấy đồ ăn này mà được vừa lòng
Phật. Như thế, gọi là các đệ tử vì cầu pháp mà theo Phật tu hành, chứ
không phải vì cầu ẩm thực”.
Bấy giờ Đức Thế Tôn nói với các đệ tử:
“Nếu một Tôn sư có pháp luật, thích sống viễn ly, mà đệ tử hàng trưởng
thượng của vị ấy không thích đời sống viễn ly, thì pháp luật đó không
có ích gì cho mọi người, không mang lại an lạc cho mọi người, không
phải là vì thương xót thế gian, cũng không phải là mong sự thiện lợi,
mong cầu an ổn khối lạc cho lồi trời, lồi người.
4 Bất khả Phật ý 不可佛意.
5 Hán: tàn dư thực 殘餘食. Có thể Hán đã diễn sai ý, vì các Tỳ kheo ăn đồ người
khác ăn dư còn lại là chuyện rất thường thấy trong Luật. Bản Pāli: Thế Tôn dạy:
“Hãy là kẻ thừa tự Pháp...”