Văn bản trích xuất theo trang
Trang 159
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
88. KINH CẦU PHÁP
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật trú tại nước Câu-tát-la cùng đại chúng Tỳ-kheo, qua
đến phía Bắc làng Ngũ sa-la1, trong rừng Thi-nhiếp-hòa với hàng đại đệ
tử Trưởng lão, Thượng tôn, danh đức, như các ngài: Tôn giả Xá-lợi-phất,
Tôn giả Đại Mục-kiền-liên, Tôn giả Ca-diếp, Tôn giả Đại Ca-chiên-diên,
Tôn giả A-na-luật, Tôn giả Lệ-việt2, Tôn giả A-nan và các đại đệ tử
Trưởng lão Thượng tôn danh đức khác ngang hàng như vậy cũng có mặt
tại làng Ngũ sa-la. [570a] Tất cả đều ở gần bên cạnh ngôi nhà lá của Phật.
Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Các ngươi nên hành cầu pháp, đừng hành cầu ẩm thực. 3 Vì sao? Vì Ta
thương tưởng các đệ tử, muốn các đệ tử nên hành cầu pháp, chứ không
hành cầu ẩm thực. Nếu các ngươi hành cầu ẩm thực, không hành cầu
pháp, không những các ngươi tự xấu xa, mà Ta cũng không được danh
dự gì. Nếu các ngươi hành cầu pháp, chứ không thực hành sự cầu ẩm
thực, không những các thầy đã tự tốt đẹp mà Ta cũng được danh dự.
“Thế nào là các đệ tử vì cầu ẩm thực mà theo Phật tu hành, chứ không
phải vì cầu pháp? Sau khi Ta ăn no, bữa ăn đã xong, còn lại đồ ăn dư; sau
đó có hai Tỳ-kheo đến, đói khát, sức lực hao mòn, Ta nói với họ rằng:
‘Sau khi Ta ăn no, bữa ăn đã xong, còn lại đồ ăn dư, các ngươi muốn ăn
thì lấy mà ăn. Nếu các ngươi không lấy thì Ta sẽ mang đổ nơi đất sạch,
hoặc đổ trong nước không có trùng’.
“Trong hai người ấy, Tỳ-kheo thứ nhất suy nghĩ như vầy, ‘Đức Thế Tôn
ăn rồi, bữa ăn đã xong, còn lại đồ ăn dư, nếu ta không lấy tất nhiên Đức
Thế Tôn sẽ mang đổ nơi đất sạch, hoặc trong nước không có trùng. Vậy
ta hãy lấy mà ăn’. Tỳ-kheo ấy liền lấy mà ăn. Tuy được một ngày một
đêm an ổn khối lạc, nhưng vì Tỳ-kheo ấy nhận lấy đồ ăn dư đó nên
1 Ngũ Sa-la 五娑羅. Pāli: Pañcasāla.
2 Lệ-việt tức Revata mà chỗ khác cũng bản Hán này, âm là Li-việt-đa. Xem chú
thích kinh số 184.
3 Hành cầu pháp mạc hành cầu ẩm thực 行求法莫行求飲食. Pāli (M. i. 12):
dhammadāyādā me bhavatha mā āmisadayādā, hãy là những kẻ thừa tự Pháp của
Ta, chớ đừng là kẻ thừa tự tài vật.