Văn bản trích xuất theo trang
Trang 996
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
995
TRƯỜNG A HÀM – KINH THẾ KÝ
bảy là Tăng ích.”
Phật bảo Tỳ-kheo:52
“Khi kiếp sơ,53 chúng sinh sau khi nếm vị đất, rồi tồn
tại một thời gian lâu dài. Những ai ăn nhiều, nhan sắc
trở nên thô kịch, khô héo. Những ai ăn ít, nhan sắc tươi
sáng, [148a] mịn màng. Từ đó về sau mới phân biệt
nhan sắc tướng mạo của chúng sinh có hơn có kém, và
sinh ra thị phi với nhau, nói rằng: ‘Ta hơn ngươi; ngươi
không bằng ta.’ Do tâm của chúng phân biệt kia và ta,
ôm lòng cạnh tranh, cho nên vị đất tiêu hết.
“Sau đó sinh ra một loại da đất, 54 hình dáng giống
như cái bánh mỏng; màu sắc, hương vị của nó rất là
thanh khiết. Bấy giờ chúng sinh tụ tập lại một chỗ, tất
cả đều ảo não buồn khóc, đấm ngực mà nói: ‘Ối chao
là tai họa! Vị đất nay bỗng biến mất.’ Giống như hiện
nay người được đầy ắp vị ngon, bảo là ngon lành,
nhưng sau đó lại bị mất đi nên lấy làm buồn lo. Kia
cũng như vậy buồn lo hối tiếc. Sau đó, chúng ăn lớp
da đất, dần quen cái vị của nó. Những ai ăn nhiều thì
nhan sắc trở thành thô kịch khô héo. Những ai ăn ít
thì nhan sắc tươi sáng mịn màng. Từ đó mới phân biệt
nhan sắc tướng mạo của chúng sinh có xấu có đẹp, và
sinh chuyện thị phi với nhau, nói rằng: ‘Ta hơn ngươi.
Ngươi không bằng ta.’ Do tâm chúng phân biệt kia và
52 Từ đây trở xuống, xem T 1(5) kinh Tiểu duyên.
53 Kiếp sơ 劫 初, thời kì nguyên thủy. Pl.: aggañña; Skt. kalpāgra.
54 Hán: địa bì 地 皮, Ở trên, T 1(5) kinh Tiểu duyên: địa phì 地
肥. Huyền Tráng: địa bì bính 地 皮 餅; Chân Đế: địa bì càn 地
皮 乾. Pl.: bhūmipappaṭaka; Skt. pṛthivīparpaṭaka. Xem T 1(5)
kinh Tiểu duyên.