Văn bản trích xuất theo trang
Trang 420
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH LẠI-TRA-HÒA-LA107
Vua Câu-lao-bà đáp:
“Khi tôi còn hai mươi bốn hay hai mươi lăm tuổi, tự nhớ lại thời ấy, sự
nhanh nhẹn, gân sức, hình thể, nhan sắc không ai hơn tôi. Lại-tra-hòa-la,
tôi nay đã già nua, các căn lụn bại, mạng sống sắp chấm dứt, tuổi đầy tám
mươi, đâu có mạnh khỏe như xưa.”
Tôn giả Lại-tra-hòa-la nói:
“Đại vương, thế cho nên Đức Thế Tôn dạy rằng: ‘Thế gian này, tất cả
đều đi đến chỗ già nua’. Tôi muốn tiếp nhận điều đó, tôi thấy, nghe, hiểu
biết điều đó nên cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chí tín từ bỏ gia đình, sống
không gia đình học đạo.”
Vua Câu-lao-bà nói:
“Như Lại-tra-hòa-la nói, ‘Đại vương, thế gian này tất cả đều đi đến chỗ
già nua’. Tôi cũng muốn tiếp nhận điều đó. Vì sao như vậy? Thế gian này
quả thật tất cả đều đi đến chỗ già nua.”
Vua Câu-lao-bà lại hỏi:
“Như Lại-tra-hòa-la đã nói, ‘Đại vương, thế gian này vô thường, cần phải
bỏ đi’. Lại-tra-hòa-la, nói như vậy lại có nghĩa gì?”
Tôn giả Lại-tra-hòa-la đáp:
“Đại vương, bây giờ tôi hỏi Vua, xin tùy theo sự hiểu biết mà trả lời. Đại
vương, có nước Câu-lâu-sấu dồi dào, hậu cung dồi dào, kho tàng dồi dào
không?”
Vua Câu-lao-bà đáp:
“Đúng vậy!”
Tôn giả Lại-tra-hòa-la lại hỏi:
“Đại vương, có nước Câu-lâu-sấu [627b] dồi dào, hậu cung dồi dào, kho
tàng dồi dào, nếu thời gian đã đến, không thể nương tựa, chịu đựng sự
tan vỡ, tất cả đời này đều đi đến chỗ diệt vong; lúc đó nước Câu-lâu-sấu
dồi dào, hậu cung dồi dào, kho tàng dồi dào, có thể từ đời này mang qua
đời sau không?”
Vua Câu-lao-bà đáp:
“Không được. Vì sao như vậy? Tôi phải đơn độc, cô thân, cũng không
bạn bè, từ đời này mà đi đến đời sau.”