Văn bản trích xuất theo trang
Trang 354
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH BÁT NẠN44
“Bạch Thế Tôn, hoặc có người nghĩ rằng: ‘Hiền giả này do y tín tâm nên
an lạc nơi vô dục’. Người ấy không nên quán như vậy. Chỉ khi nào dứt
trừ được tham dục, sân nhuế và ngu si thì mới an lạc nơi vô dục.
“Bạch Thế Tôn, hoặc có người nghĩ rằng: ‘Hiền giả này vì thích được
khen ngợi, muốn được cúng dường, cho nên an lạc nơi viễn ly’. Người ấy
không nên quán như vậy. Chỉ khi nào dứt trừ được tham dục, sân nhuế và
ngu si thì mới an lạc nơi viễn ly.
“Bạch Thế Tôn, hoặc có người nghĩ rằng: ‘Hiền giả này do y trên giới
nên an lạc nơi vô tránh’. Người ấy không nên quán như vậy. Chỉ khi nào
dứt trừ được tham dục, sân nhuế và ngu si thì mới an lạc nơi vô tránh, an
lạc nơi ái tận, an lạc nơi thủ tận, và an lạc nơi tâm không di động.
“Bạch Thế Tôn, nếu có Tỳ-kheo chứng đắc Vô sở trước, dứt trừ các lậu,
phạm hạnh đã vững, điều cần làm đã làm xong, đã đặt gánh nặng xuống,
hữu kết đã giải trừ, tự thân đạt được thiện nghĩa, bằng chánh trí mà
chứng đắc giải thốt, thì tức khắc vị ấy liền an lạc nơi sáu xứ này.
“Bạch Thế Tôn, [612c] nếu có Tỳ-kheo tu học tuy chưa đắc ý, mà mong
cầu quả vị Niết-bàn an ổn vô thượng, vị ấy lúc bấy giờ chỉ mới thành tựu
học căn và học giới, nhưng sau đó sẽ dứt trừ các lậu, chứng đắc vô lậu,
tâm giải thốt, tuệ giải thốt, ngay trong đời hiện tại này tự tri, tự giác, tự
thân chứng ngộ, thành tựu và an trụ, biết một cách như thật rằng: ‘Sự
sanh đã dứt, phạm hạnh đã vững, việc cần làm đã làm xong, không còn
tái sanh nữa’. Vị ấy lúc bấy giờ đã thành tựu vô học căn và vô học giới.
“Bạch Thế Tôn, ví như một đồng tử thơ ấu, lúc bấy giờ chỉ mới thành tựu
tiểu căn và tiểu giới, nhưng sau đó được đầy đủ học căn. Như vậy là đồng
tử đó lúc bấy giờ đã thành tựu học căn và học giới. Cũng vậy, bạch Thế
Tôn, nếu có Tỳ-kheo tu học tuy chưa đắc ý nhưng mong cầu quả vị Niết-
bàn an ổn vô thượng, vị ấy lúc bấy giờ chỉ mới thành tựu học căn và học
giới, nhưng sau đó sẽ dứt trừ các lậu, chứng đắc vô lậu, tâm giải thốt,
tuệ giải thốt, ngay trong đời này tự tri, tự giác, tự thân chứng ngộ, thành
tựu và an trụ, biết một cách như thật rằng: ‘Sự sanh đã dứt, phạm hạnh đã
vững, việc cần làm đã làm xong, không còn tái sanh nữa’. Vị ấy lúc bấy
giờ đã thành tựu vô học căn và vô học giới.
upādanakkhaya (đã, assammohā (vô si).