Văn bản trích xuất theo trang
Trang 293
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh ÑẠT PHẠM HẠNH 869
khổ. Đó là biết nhân sanh của khổ. Thế nào là biết hữu báo của khổ? Biết
có khổ diệt hơi chậm, hoặc có khổ diệt hơi nhanh, hoặc có khổ diệt rất
chậm, hoặc có khổ diệt rất nhanh.11 Đó là biết hữu báo của khổ. Thế nào
là biết sự thắng liệt của khổ? Đó là biết phàm phu ngu si, không đa văn,
không gặp thiện tri thức, không điều ngự thánh pháp, nên khi thân sanh
cảm thọ rất khổ, cùng cực khổ, mạng sống muốn tuyệt, phải tìm người
cứu chữa ở bên ngồi; hoặc có Sa-môn, Bà-la-môn thọ trì loại chú một
câu, loại chú hai, ba, bốn hay nhiều câu, hoặc thọ trì loại chú một trăm
câu thần chú, ‘Vị ấy trị dứt khổ cho ta’, như vậy là nhân mong cầu mà
sanh khổ, nhân tập khởi mà sanh khổ. Đó là biết sự thắng liệt của khổ.
Thế nào là biết sự diệt tận của khổ? Biết ái diệt, khổ liền diệt. Đó là biết
sự diệt tận của khổ. Thế nào là biết khổ diệt đạo? Biết Thánh đạo tám chi,
từ chánh kiến cho đến chánh định. Đó là biết khổ diệt đạo. Nếu Tỳ-kheo
biết khổ, biết nhân sanh của khổ, biết hữu báo của khổ, biết sự thắng liệt
của khổ, biết sự diệt tận của khổ, biết khổ diệt đạo như vậy, đó gọi là Đạt
phạm hạnh, có thể diệt tận tất cả khổ.”
Phật thuyết như vậy. Các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ
phụng hành.
q
11 Pl.: khổ cực đại (adhimattaṃ), khổ hạn chế (parittaṃ), khổ biến mất châm
(dandhavirāgī), khổ biến mất nhanh (khippavirāgī): đây là sự thắng liệt (vemattā)
của khổ.