Văn bản trích xuất theo trang
Trang 27
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH TRƯƠØNG THỌ VƯƠNG BỔN KHÔÛI 577
khởi tai hoạn này nên sống cô độc tại nơi xa vắng, tâm không phóng dật,
tu hành tinh tấn. Nhân sống cô độc tại nơi xa vắng, tâm không phóng
dật, tu hành tinh tấn nên nhận được ánh sáng để thấy sắc, ánh sáng để
thấy sắc ấy giây lát liền diệt.
“Này A-na-luật-đà, Ta lại nghĩ: ‘Trong tâm Ta có tai hoạn nào khiến cho
Ta mất định mà con mắt diệt; con mắt diệt rồi thì ánh sáng mà trước đó
Ta nhận được để thấy sắc, ánh sáng để thấy sắc ấy giây lát liền diệt?’ A-
na-luật-đà, Ta lại nghĩ: ‘Trong tâm Ta sanh tai hoạn về giải đãi thái quá.38
Nhân tai hoạn của giải đãi thái quá này nên [537c] mất định mà con mắt
diệt; con mắt diệt rồi thì ánh sáng mà trước đó Ta nhận được để thấy sắc,
ánh sáng để thấy sắc ấy giây lát liền diệt’. A-na-luật-đà, cũng như lực sĩ
bắt con ruồi quá hỗn, con ruồi bèn bay mất. Cũng vậy, A-na-luật-đà,
trong tâm Ta sanh tai hoạn về giải đãi thái quá. Nhân tai hoạn của giải đãi
thái quá này nên mất định mà con mắt diệt; con mắt diệt rồi thì ánh sáng
mà trước đó Ta nhận được để thấy sắc, ánh sáng để thấy sắc ấy giây lát
liền diệt. A-na-luật-đà, Ta nay cần phải nghĩ rằng: ‘Trong tâm Ta không
sanh tai hoạn về hồi nghi, không sanh tai hoạn về vô niệm, không sanh
tai hoạn về thân bệnh tưởng, không sanh tai hoạn về thụy miên, không
sanh tai hoạn về tinh cần thái quá, cũng không sanh tai hoạn về giải đãi
thái quá’. A-na-luật-đà, Ta muốn không móng khởi tai hoạn này nên sống
cô độc tại nơi xa vắng, tâm không phóng dật, tu hành tinh tấn. Nhân sống
cô độc tại nơi xa vắng, tâm không phóng dật, tu hành tinh tấn nên nhận
được ánh sáng để thấy sắc, ánh sáng để thấy sắc ấy giây lát liền diệt.
“Này A-na-luật-đà, Ta lại nghĩ: ‘Trong tâm Ta có tai hoạn nào khiến cho
Ta mất định mà con mắt diệt; con mắt diệt rồi thì ánh sáng mà trước đó
Ta nhận được để thấy sắc, ánh sáng để thấy sắc ấy giây lát liền diệt?’A-
na-luật-đà, Ta lại nghĩ: ‘Trong tâm Ta sanh tai hoạn về sợ hãi.39 Nhân tai
hoạn của sợ hãi này nên mất định mà con mắt diệt; con mắt diệt rồi thì
ánh sáng mà trước đó Ta nhận được để thấy sắc, ánh sáng để thấy sắc ấy
giây lát liền diệt’. A-na-luật-đà, cũng như một người đang đi đường, kẻ
thù từ bốn phía kéo đến; người kia thấy vậy, kinh khủng sợ hãi, tồn thân
lông tóc dựng đứng. Cũng vậy, A-na-luật-đà, trong tâm Ta sanh tai hoạn
38 Pl.: atilīnavīriyaṃ, tinh cần quá yếu.
39 Pl.: chambhittaṃ, kinh sợ, tiếp ngay sau thinamiddhaṃ, hôn trâm thụy miên.