Văn bản trích xuất theo trang
Trang 228
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH KHỔ ẤM (I)798
kia biến mất, sanh ra tai họa chăng?”
“Bạch Thế Tôn, đúng vậy”.
“Lại nữa, nếu thấy xác nàng ấy đã chết từ một, hai ngày đến sáu bảy ngày,
đang bị quạ diều bươi mổ, sài lang cấu xé, hoặc đã được hỏa thiêu hay
chôn lấp, đang bị mục nát hư hoại. Ý các ngươi nghĩ sao? Có phải sắc
đẹp trước [586a] đã biến mất và tai họa sanh ra chăng?”
“Bạch Thế Tôn, đúng vậy?”
“Lại nữa, nếu thấy xác nàng ấy ở trong nghĩa địa, hài cốt xám xanh, mục
nát quá nữa, xương vải trên đất. Ý các ngươi nghĩ sao? Có phải sắc đẹp
trước kia đã biến mất và tai họa sanh ra chăng?”
“Bạch Thế Tôn, đúng vậy”.
“Lại nữa, nếu thấy xác nàng ấy ở trong nghĩa địa, xương rời từng đốt, tản
mác khắp nơi, xương chân, xương đùi, xương đầu gối, xương bắp vế,
xương sống, xương vai, xương cổ, xương sọ, mỗi thứ một nơi, ý các thầy
nghĩ sao? Có phải sắc đẹp trước kia đã biến mất và tai họa sanh ra
chăng?”
“Bạch Thế Tôn, đúng vậy”.
“Lại nữa, nếu thấy xác nàng ấy ở trong nghĩa địa, xương trắng như vỏ ốc,
xanh như lông chim câu, đỏ như màu máu, hư hoại, mục nát. Ý các ngươi
nghĩ sao? Có phải sắc đẹp trước kia đã biến mất và tai họa sanh ra
chăng?”
“Bạch Thế Tôn, đúng vậy. Như vậy gọi là tai họa của sắc”.
“Thế nào là sự xuất yếu của sắc? Nếu đoạn trừ sắc, xả ly sắc, diệt tận sắc,
vượt qua khỏi sắc mà thốt ly. Như vậy gọi là sự xuất yếu của sắc.
“Nếu Sa-môn, Bà-la-môn nào mà không biết đúng như thật vị ngọt của
sắc, tai họa của sắc, sự xuất yếu của sắc, thì không bao giờ có thể tự mình
đoạn sắc, huống nữa là đoạn sắc cho kẻ khác.
“Nếu Sa-môn, Bà-la-môn nào biết đúng như thật vị ngọt của sắc, tai họa
của sắc, sự xuất yếu của sắc thì không những tự mình đoạn sắc, mà còn
có thể đoạn sắc cho kẻ khác.
“Thế nào là vị ngọt của thọ? Tỳ-kheo ly dục, ly pháp ác bất thiện, cho
đến, thành tựu và an trụ nơi Tứ thiền. Bấy giờ, vị đó không nghĩ đến việc
tự hại, cũng không nghĩ đến sự hại người. Nếu không nghĩ đến hại, đó là