Văn bản trích xuất theo trang
Trang 215
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
98. KINH NIỆM XỨ
Tôi nghe như vầy.
Một thời Đức Phật trú tại Câu-lâu-sấu, ở Kiếm-ma-sắt-đàm, một đô ấp
của Câu lâu.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Có một con đường1 tịnh hóa chúng sanh, vượt qua lo sợ, diệt trừ khổ
não, chấm dứt kêu khóc, chứng đắc Chánh pháp. Đó là Bốn niệm xứ.
“Các Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác ở quá khứ đều đoạn
trừ năm triền cái, tâm ô uế, tuệ yếu kém, lập tâm chánh trụ nơi Bốn
niệm xứ, tu Bảy giác chi mà chứng quả giác ngộ Vô thượng chánh tận.
“Các Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác ở vị lai cũng đều đoạn
trừ năm triền cái là thứ làm tâm ô uế, tuệ yếu kém, lập tâm chánh trụ nơi
Bốn niệm xứ, tu Bảy giác chi mà chứng quả giác ngộ.
“Ta nay trong hiện tại, là Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh Giác, Ta
cũng đều đoạn trừ năm triền cái làm tâm ô uế, tuệ yếu kém. Ta cũng lập
tâm chánh trụ nơi Bốn niệm xứ, tu Bảy giác chi mà chứng quả giác ngộ
Vô thượng chánh tận.
“Bốn niệm xứ là những gì? Đó là, quán thân như thân, quán thọ2 như thọ,
quán tâm như tâm và quán pháp như pháp.
“Thế nào gọi là niệm xứ quán thân như thân3?
“Tỳ-kheo khi đi thì biết mình đi, đứng thì biết mình đứng, ngồi thì biết
mình ngồi, nằm thì biết mình nằm, ngủ thì biết mình ngủ, thức thì biết
mình thức, ngủ say thì biết mình ngủ say. Tỳ-kheo như vậy, quán thân
trên nội thân; quán thân trên ngoại thân; dựng niệm trên thân, có tri, có
kiến, có minh, có đạt. Như vậy gọi là Tỳ-kheo quán thân như thân.
“Lại nữa, Tỳ-kheo quán thân như thân; Tỳ-kheo biết rõ chính xác khi vào
lúc ra, khi co lúc duỗi, khi cúi lúc ngẩng, nghi dung chững chạc, khéo
khốc tăng-già-lê và cầm bát; đi, đứng, ngồi, nằm, ngủ, thức, nói năng,
1 Nhất đạo 一 道; No.125 (12.1): Nhất nhập đạo. Pāli: ekāyano maggo, con đường
độc đạo.
2 Giác.
3 Quán thân như thân 觀身如身. Pāli: kāye kāyanupassī.