Văn bản trích xuất theo trang
Trang 169
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
kinh cầu pháp 727
mình là sạch hay bẩn. Chư Hiền, nếu người có mắt thấy mặt mình bẩn thì
không vui mừng và mong muốn rửa sạch. Chư Hiền, nếu người có mắt
thấy mặt mình không bẩn thì vui mừng rằng: ‘Mặt ta sạch’. Vì vậy nên
vui mừng. Chư Hiền, cũng như vậy, nếu khi Tỳ-kheo quán sát mà biết
được ta có ác dục, niệm dục thì không vui mừng và mong cầu đoạn trừ
dục. Chư Hiền, nếu lúc Tỳ-kheo quán sát mà biết được mình không có ác
dục, niệm dục thì vui mừng rằng ‘Ta tự thanh tịnh, cầu học pháp tôn
quý.’ Vì vậy nên vui mừng. Cũng như thế, ta nhiễm và hành nhiễm hay
không nhiễm và hành nhiễm? Cố ý phú tàng hay không cố ý phú tàng?
Lường gạt dối trá hay không lường gạt dối trá? Xan tham tật đố hay
không xan tham tật đố? Vô tàm vô quý hay không vô tàm vô quý? Sân tệ
ác ý hay không sân tệ ác ý? Nói lời phẫn nộ hay không nói lời phẫn nộ?
Cử tội Tỳ-kheo cử tội hay không cử tội Tỳ-kheo cử tội? Khinh mạn Tỳ-
kheo cử tội hay không khinh mạn Tỳ-kheo cử tội? Phanh phui Tỳ-kheo
cử tội hay không phanh phui Tỳ-kheo cử tội? Nói lãng ngồi đề để tránh
né hay không nói lãng ngồi đề để tránh né? Che giấu và hờn giận hay
không che giấu và hờn giận? Thù ghét phừng phực hay không thù ghét
phừng phực? Bằng hữu ác và đồng bọn ác hay không bằng hữu ác và
đồng bọn ác? Vong ân không biết ân hay không vong ân không biết ân?
Chư Hiền, nếu khi Tỳ-kheo quán sát mà biết được ‘ta có vong ân không
biết ân’ thì không vui mừng và mong muốn đoạn trừ. Chư Hiền, nếu lúc
Tỳ-kheo quán sát mà biết được mình không có vong ân không biết ân thì
được vui mừng rằng ‘Ta tự thanh tịnh, cầu học pháp tôn quý’, cho nên
vui mừng.
“Này Chư Hiền, như người có mắt, lấy gương tự soi thì thấy được mặt
mình là sạch hay bẩn. Chư Hiền, nếu người có mắt thấy mặt mình bẩn thì
không vui mừng và mong muốn rửa sạch. Chư Hiền, nếu người có mắt
thấy mặt mình không bẩn thì được vui mừng rằng ‘Mặt ta sạch sẽ’, cho
nên vui mừng. Chư Hiền, [572c] cũng vậy, nếu khi Tỳ-kheo quán sát mà
biết được ta có vong ân không biết ân, thì không vui mừng và mong
muốn đoạn trừ. Chư Hiền, nếu khi Tỳ-kheo quán sát mà biết được mình
không có vong ân không biết ân thì được vui mừng rằng ‘Ta tự thanh tịnh,
cầu học tôn pháp’, cho nên vui mừng. Do vui mừng cho nên có hỷ, nhân