Văn bản trích xuất theo trang
Trang 104
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH NIỆM THÂN656
đều có những trường hợp này, không sao tránh khỏi’. Như vậy, Tỳ-kheo
tùy theo thân hành mà biết như thật như vậy. Tỳ-kheo như thế, sống cô
độc, viễn ly, tâm không phóng dật, [556c] tu hành tinh tấn, đoạn trừ các
tai hoạn của tâm và được định tâm. Được định tâm rồi thì biết như thật
như vậy. Ấy là Tỳ-kheo tu tập niệm thân.
“Lại nữa, Tỳ-kheo tu tập niệm thân như sau. Tỳ-kheo như đã từng thấy ở
trong nghĩa địa, xương trắng như vỏ ốc, xanh như lông chim bồ câu, đỏ
như màu máu, mục nát, bể vụn. Thấy rồi tự so sánh, ‘Thân ta cũng thế,
đều có những trường hợp này, không sao tránh khỏi’. Như vậy, Tỳ-kheo
tùy theo thân hành mà biết như thật như vậy. Tỳ-kheo như thế, sống cô
độc, viễn ly, tâm không phóng dật, tu hành tinh tấn, đoạn trừ các tai hoạn
của tâm và được định tâm. Được định tâm rồi thì biết như thật như vậy.
Ấy là Tỳ-kheo tu tập niệm thân.
“Nếu có vị nào tu tập niệm thân như vậy, quảng bá như vậy, các thiện
pháp kia tồn bộ đều ở trong đó, gọi là Đạo phẩm pháp16. Vị ấy có tâm ý
thanh biến mãn, giống như biển lớn mà các con sông nhỏ kia đều đổ vào.
Cũngvậy, tu tập niệm thân như vậy, quảng bá như vậy, các thiện pháp kia
tồn bộ đều ở trong đó, gọi là Đạo phẩm pháp.
“Nếu có Sa-môn, Bà-la-môn nào không chân chánh an trụ niệm thân,
sống với tâm nhỏ hẹp17, với vị ấy nếu Ma Ba-tuần muốn chi phói thì có
thể chi phối được. Vì sao? Vì Sa-môn, Bà-la-môn kia trống không, không
có niệm thân. Giống như một cái bình, bên trong trống không, không có
nước, đặt ngay ngắn trên mặt đất, nếu có người đem nước đến đổ vào
trong bình thì Tỳ-kheo nghĩ sao? Bình ấy như vậy, có đổ nước vào được
hay không?”
Tỳ-kheo đáp:
“Bạch Thế Tôn, có thể được. Vì sao? Vì bình trống không, không có
nước, đặt ngay ngắn trên mặt đất cho nên có thể đổ nước vào được”.
16 Đạo phẩm pháp 道品法; không phải 37 phẩm trợ đạo. Pāli: vijjābhāgiyā, pháp
thuận minh phần, dẫn đến phát sanh minh (ettha sampayogavasena vijjaṃ
bhajantī’ti vijābhāgiyā).
17 Du hành thiểu tâm 遊行少心; được hiểu là sống với tâm không biến mãn bởi
thân hành niệm.