Văn bản trích xuất theo trang
Trang 497
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH CHUYỂN LUÂN VƯƠNG 540
tốt. Này các bạn, các bạn hãy vứt bỏ nước cũ, củi và cỏ, chớ để nặng xe. Đi không bao
lâu nữa, các bạn sẽ được nước trong, củi và cỏ tốt’. Này các bạn, chúng ta hãy vứt bỏ
nước cũ, củi và cỏ. Như vậy không bao lâu nữa chúng ta sẽ có nước trong cùng củi và cỏ,
chớ để nặng xe’.
“Các khách buôn vứt bỏ nước cũ, củi và cỏ. Đi một ngày đường, họ không thấy nước
trong, củi và cỏ. Sau bảy ngày, tốn khách buôn ấy bị quỷ ăn thịt người sát hại.
“Người thương chủ thứ hai nghĩ rằng: ‘Vị thương chủ trước đã qua khỏi tai nạn nguy
hiểm. Chúng ta phải dùng phương cách nào để thốt nạn?’ Nghĩ xong, vị ấy cho năm
trăm cỗ xe cùng tiến vào con đường nguy hiểm. Cũng đi trước dẫn đường, vị thương chủ
thứ hai thấy có một người từ mé đường đi ra, áo quần ướt sũng, thân đen đầu vàng, đôi
mắt đỏ lòm, mang tràng hoa cỏ thơm, cỡi xe lừa, hai bánh dính bùn. Vị thương chủ thứ
hai này trông thấy liền hỏi: ‘Phía trong con đường nguy hiểm này trời có mưa không? Có
nước trong, củi và cỏ không?’ Người lạ đáp: ‘Phía trong con đường nguy hiểm này trời
mưa lớn lắm, có rất nhiều nước trong, củi và cỏ rất tốt. Này các bạn, các bạn hãy vứt bỏ
nước cũ, củi và [530b] cỏ đi, chớ để nặng xe. Đi không bao lâu nữa các bạn sẽ được
nước trong, củi và cỏ tốt’.
“Người thương chủ thứ hai nghe xong, trở lại với tốn, thuật rằng: ‘Ta đi đàng trước, thấy
có một người từ bên mé đường đi ra, áo quần ướt sũng, thân đen đầu vàng, đôi mắt đỏ
lòm, mang tràng hoa cỏ thơm, cỡi xe lừa, hai bánh dính bùn. Ta hỏi: ‘Phía trong con
đường nguy hiểm này trời có mưa không? Có nước trong, củi và cỏ không?’ Người ấy
đáp: ‘Phía trong con đường nguy hiểm này trời thường mưa lớn, có nhiều nước trong, củi
và cỏ tốt. Này các bạn, các bạn hãy vứt bỏ nước cũ, củi và cỏ đi, chớ để nặng xe. Đi
không bao lâu nữa, các bạn sẽ thấy được nước trong, củi và cỏ tốt’. Này các bạn, chúng ta
chưa thể vứt bỏ nước cũ, củi và cỏ được. Nếu lấy được nước, củi và cỏ mới, sau đó chúng
ta mới bỏ’.
“Tốn khách buôn ấy không vứt bỏ nước cũ, củi và cỏ. Đi một ngày đường, không lấy
được nước, củi và cỏ mới. Họ đi hai ngày, ba ngày cho đến bảy ngày mà vẫn không lấy
được.
“Lúc người thương chủ thứ hai đi trước, trông thấy người thương chủ thứ nhất và tốn
khách buôn đi trước đã bị quỷ ăn thịt người sát hại. Thấy vậy, ông bảo tốn của mình
rằng: ‘Này các bạn, các bạn hãy xem người thương chủ đi trước ấy ngu si, không thông
suốt, không hiểu rõ, không có trí tuệ, đã tự giết mình, lại giết đồng bọn nữa. Các bạn, nếu
muốn lấy hàng hóa của người khách buôn tốn trước thì tự tiện mà lấy’.
“Này vua Tì-tứ, nên biết rằng vua cũng lại như vậy. Nếu với quan niệm ấy, vua bảo thủ vì
dục, bảo thủ vì nhuế, bảo thủ vì sợ hãi, bảo thủ vì ngu si, không bao giờ xả bỏ, thì vua sẽ
thọ vô lượng sự dữ, lại bị mọi người chê ghét nữa. Cũng như người thương chủ thứ nhất
và đồng bọn thuộc nhóm thứ nhất.”
Vua Tì-tứ lại nói:
“Tuy Sa-môn Ca-diếp nói như thế nhưng với quan niệm ấy, tôi bảo thủ vì dục, bảo thủ vì
nhuế, bảo thủ vì sợ hãi, bảo thủ vì ngu si, không bao giờ bỏ. Vì sao? Nếu những người ở
nước khác nghe đến, liền bảo rằng: ‘Vua Tì-tứ có một quan niệm thọ trì đã từ lâu, nay bị