Văn bản trích xuất theo trang
Trang 419
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH THUYẾT BỔN 459
nên xả bỏ được địa vị chủ nhân của trăm ngàn thể nữ4, vàng bạc và vô số
những tài vật khác nữa, xuất gia học đạo.
“Này Chư Hiền, tôi nhân bố thí cho Tiên nhân kia một bát cơm mà được
vua chúa, vương thần, Bà-la-môn, cư sĩ và tất cả nhân dân thấy là tiếp đãi;
bốn chúng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc và Ưu-bà-di thấy thì kính
trọng.
“Này Chư Hiền, tôi nhân bố thí một bát cơm kia mà thường được người
thỉnh cầu thọ nhận đồ ăn thức uống, áo chăn, [509b] đệm lông, thảm dệt,
giường nệm, thuốc thang trị bệnh và các dụng cụ cần cho sự sống; không
gì là không được thỉnh cầu. Lúc bấy giờ nếu tôi biết vị Sa-môn ấy là Bậc
Vô Sở Trước Chân Nhân thì phước báo được thu hoạch chắc chắn gấp
bội, thọ nhận đại quả báo công đức cực diệu, ánh sáng soi chiếu, thấu
suốt rất rộng, rất lớn, cùng khắp.”
Bấy giờ Tôn giả A-na-luật, bậc Vô Sở Trước Chân Nhân5, được chánh
giải thốt, nói bài tụng rằng:
Tôi nhớ, xưa nghèo nàn,
Chỉ nhặt cỏ mà sống.
Bớt phần, cúng Sa-môn
Vô Hoạn tối thượng đức.
Nhân đó sanh dòng Thích,
Tên là A-na-luật.
Hiểu rành về ca vũ;
Làm nhạc, thường hoan hỷ.
Tôi được gặp Thế Tôn
Chánh giác, như cam lồ.
Đã gặp, sanh tín tâm,
Bỏ nhà đi học đạo.
Tôi biết được đời trước,
Biết chỗ sanh trước kia;
4 Vì trước đó đời sống vương tử của Ngài rất phong lưu và Mahānāma - anh
ruột của Ngài - đã khó khăn lắm mới thuyết phục được Ngài đi xuất gia.
5 Tức, một vị A-la-hán.