Văn bản trích xuất theo trang
Trang 415
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH Ô ÑIỂU DỤ 454
cũng như vậy. Cho nên Tỳ-kheo chớ sống như con quạ, chớ nương theo
phi pháp để bảo tồn sự sống. Hãy tịnh hóa thân hành, tịnh hóa khẩu hành
và ý hành, sống trong rừng vắng, mang y phấn tảo, thường hành khất
thực, thứ lớp khất thực, thiểu dục tri túc, ưa sống viễn ly mà tu tập tinh
cần, trú lập chánh niệm, chánh trí, chánh định, chánh tuệ, thường viễn ly.
Nên học như thế.
“Con đười ươi kia nói chuyện với Bà-la-môn rồi bỏ đi, Ta nói ví dụ ấy
có nghĩa thế nào? Giả sử có Tỳ-kheo nương vào thôn ấp mà sống. Vào
buổi sáng sớm, Tỳ-kheo ấy mang y cầm bát vào thôn khất thực, khéo thủ
hộ thân, gìn giữ các căn, vững vàng chánh niệm. Từ thôn ấp khất thực rồi,
ăn xong. Sau khi thu xếp y bát, rửa tay chân xong vắt ni-sư-đàn lên vai,
đi đến nơi rừng vắng, hoặc đến dưới gốc cây, hoặc vào nhà trống, trải ni-
sư-đàn mà ngồi kiết già, chánh thân, chánh nguyện, chuyên niệm hướng
nội, đoạn trừ tham lam, muốn cho mình được tâm không não hại; thấy
của cải và vật dụng sinh tồn của người khác không móng khởi tâm tham
lam mong sẽ được về mình. Đối với tâm tham lam vị ấy đã tịnh trừ. Cũng
vậy, đối với sân nhuế, thùy miên, trạo hối, đoạn nghi, độ hoặc, ở trong
thiện pháp không còn do dự. Đối với tâm nghi hoặc, vị ấy đã tịnh trừ. Vị
ấy đã tịnh trừ năm triền cái này, chúng làm cho tâm cấu uế, trí yếu kém;
ly dục, ly pháp ác bất thiện, cho đến, chứng đắc Tứ thiền, thành tựu và an
trụ. Vị ấy chứng đắc định tâm như vậy, thanh tịnh không uế, không phiền,
nhu nhuyến, bất động, hướng đến chứng ngộ lậu tận trí thông, rồi vị ấy
liền biết như thật rằng: ‘Đây là Khổ, đây là Khổ tập, đây là Khổ diệt và
đây là Khổ diệt đạo’. Biết như thật rằng: ‘Đây là lậu, đây là lậu tập, đây
là lậu diệt và đây là lậu diệt đạo’. Sau khi đã biết như vậy, đã thấy như
vậy, tâm giải thốt dục lậu, tâm giải thốt hữu lậu, tâm giải thốt vô minh
lậu. Sau khi giải thốt, biết như thật rằng: ‘Sự sanh đã dứt, phạm hạnh đã
vững, việc cần làm đã làm xong, không còn tái sanh nữa’. Giống như
Bà-la-môn thấy đười ươi rồi hỏi: ‘Xin chào Đười ươi! Ngươi từ đâu lại
và đi về đâu?’ Đáp: ‘Thưa Bà-la-môn, tôi từ vườn này đến vườn khác, từ
đền miếu này [508c] đến đền miếu khác, từ rừng này đến rừng khác,
uống nước suối trong, ăn trái cây tốt. Nay tôi muốn đi, chẳng sợ lồi
người’. Ta nói Tỳ-kheo kia lại cũng như vậy. Cho nên Tỳ-kheo chớ sống
như lồi rái cá, chớ sống như chim cứu-mộ, chớ sống như kên kên, chớ
sống như chim ăn bã, chớ sống như con sói, chớ sống như quạ, mà nên