Văn bản trích xuất theo trang
Trang 220
Bản PDF chuẩn là căn cứ để đọc và trích dẫn. Nội dung dưới đây hỗ trợ tra cứu và điều hướng, không thay thế quy trình biên tập phiên bản.
KINH TƯƠÏNG TÍCH DỤ237
bằng lời lẽ dịu dàng, vị ấy suy nghĩ như vầy: ‘Ta sanh ra sự lạc này là từ
nhân duyên chớ không phải không nhân duyên’. Cái gì là duyên? Duyên
vào lạc xúc. Vị ấy quán xúc là vô thường, rồi quán thọ, tưởng, hành, thức
cũng là vô thường. Tâm vị ấy duyên nơi giới mà trụ, mà chỉ, mà hiệp, mà
nhất tâm, mà định, mà không lay động. Sau đó, hoặc có người thơ ấu,
niên thếu, trung niên hay trưởng lão đến làm việc không xứng ý với vị ấy;
hoặc nắm tay thoi, hoặc lấy đá ném, hoặc dao, hoặc gậy đập. Vị ấy suy nghĩ
thế này: ‘Ta thọ thân này vốn là sắc pháp, thô chất, thuộc bốn đại chủng, do
cha mẹ sanh, được nuôi lớn bằng ăn uống, được che kín bởi y phục, được
chăm sóc bằng tắm rửa, nằm ngồi bồng bế; nó là pháp phá hoại, pháp diệt
tậân, pháp ly tán. Ta vì thân này mà đến nỗi bị tay thoi, đá ném, dao gậy
đập’. Do lẽ đó vị kia rất siêng năng, không biếng nhác, chánh thân, chánh
niệm, không nhuế, không si, nhất tâm an định. Vị ấy nghĩ như vầy: ‘Ta rất
siêng năng, không biếng nhác, chánh thân, chánh niệm, không nhuế, không
si, nhất tâm an định. Ta thọ thân này đáng để cho tay thoi, đá ném, dao gậy
đập, chỉ nên siêng năng học giáo pháp của Đức Thế Tôn’.
“Này Chư Hiền, Đức Thế Tôn cũng nói như vầy: ‘Giả sử có giặc cướp
đến cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thể ra. Nếu ngươi khi bị
giặc cướp cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thể ra, mà tâm ngươi
hoặc biến dịch, hoặc nói năng hung dữ, tức các ngươi đã suy thối. Các
ngươi nên nghĩ như vầy: giả sử có kẻ giặc cầm cưa hay dao bén, xẻ manh
mún thân thể ta ra, mong sao nhân đó mà tâm ta không biến dịch, không nói
năng hung dữ, [465c] mà nên khởi tâm thương xót đối với người đến xẻ
manh mún thân thể ta ra; vì người đó mà tâm ta câu hữu với từ, biến mãn
một phương, thành tựu và an trụ. Cũng thế với hai, ba, bốn phương, tứ duy,
thượng hạ, biến mãn tất cả, tâm câu hữu với từ, không kết, không ốn,
không nhuế, không tránh, quảng đại, vô biên, vô lượng, khéo tu tập, biến
mãn tất cả thế gian, thành tựu và an trụ’.
“Này Chư Hiền, Tỳ-kheo kia, nếu do Phật, Pháp và Chúng, mà vẫn
không an trú nơi xả tương ứng với thiện, thì này Chư Hiền, Tỳ-kheo ấy
nên hổ thẹn, nên xấu hổ rằng: ‘Ta ở trong sự lợi mà không có lợi, ở trong
đức mà không có đức; nghĩa là ta nhân nơi Phật, Pháp và Chúng mà vẫn
không an trụ nơi xả tương ứng với thiện’.
“Này Chư Hiền, như người dâu lúc mới rước về, gặp mặt cha mẹ chồng,
hay gặp người chồng của mình thì xấu hổ, thẹn thùng. Này Chư Hiền,
nên biết, Tỳ-kheo kia cũng lại như vậy, nên xấu hổ thẹn thùng rằng: ‘Ta